射虎图为箬溪都宪题

钱选好手工白描,粉墨丹青色沮丧。

细观逸迹迥不俗,气骨深稳形萧放。

中丞此图开似我,行行游猎极殊状。

汉家昔日李将军,生射猛兽天下闻。

弯弓半夜没白羽,飞鞚晴昼生黄云。

今之图画无乃是,披卷似觉阴风起。

积雪惨淡长白山,草木苍乾松漠闲。

将军身乘大宛马,从骑亦是骁雄者。

合围射虎虎带箭,相持不肯遽相下。

虎斗马骤两若飞,咆吼欲震长平瓦。

东海黄公鲁卞庄,裴旻舞剑相颉颃。

古来英英者数子,绘事简册传芬芳。

何物少陵愁杜甫,短衣南山思射虎。

老骥伏枥悲鸣苦,壮士哀歌泪如雨。

天狼煌芒直威弧,安得此辈西灭胡。

却走马蹄报神都,为献单于款塞图。

拼音

qián xuǎn hǎo shǒu gōng bái miáo,fěn mò dān qīng sè jǔ sàng。

xì guān yì jì jiǒng bù sú,qì gǔ shēn wěn xíng xiāo fàng。

zhōng chéng cǐ tú kāi shì wǒ,xíng xíng yóu liè jí shū zhuàng。

hàn jiā xī rì lǐ jiāng jūn,shēng shè měng shòu tiān xià wén。

wān gōng bàn yè méi bái yǔ,fēi kòng qíng zhòu shēng huáng yún。

jīn zhī tú huà wú nǎi shì,pī juǎn shì jué yīn fēng qǐ。

jī xuě cǎn dàn zhǎng bái shān,cǎo mù cāng qián sōng mò xián。

jiāng jūn shēn chéng dà wǎn mǎ,cóng qí yì shì xiāo xióng zhě。

hé wéi shè hǔ hǔ dài jiàn,xiāng chí bù kěn jù xiāng xià。

hǔ dòu mǎ zhòu liǎng ruò fēi,páo hǒu yù zhèn zhǎng píng wǎ。

dōng hǎi huáng gōng lǔ biàn zhuāng,péi mín wǔ jiàn xiāng jié háng。

gǔ lái yīng yīng zhě shù zi,huì shì jiǎn cè chuán fēn fāng。

hé wù shǎo líng chóu dù fǔ,duǎn yī nán shān sī shè hǔ。

lǎo jì fú lì bēi míng kǔ,zhuàng shì āi gē lèi rú yǔ。

tiān láng huáng máng zhí wēi hú,ān dé cǐ bèi xī miè hú。

què zǒu mǎ tí bào shén dōu,wèi xiàn dān yú kuǎn sāi tú。

作者介绍

杨慎

明 · 1488年 - 1559年

杨慎,明代文学家,明代三大才子之一。字用修,号升庵,后因流放滇南,故自称博南山人、金马碧鸡老兵。杨廷和之子,汉族,四川新都(今成都市新都区)人,祖籍庐陵。正德六年状元,官翰林院修撰,豫修武宗实录,禀性刚直,每事必直书。武宗微行出居庸关,上疏抗谏。世宗继位,任经筵讲官。嘉靖三年,因“大礼议”受廷杖,谪戍终老于云南永昌卫。终明一世记诵之博,著述之富,慎可推为第一。其诗虽不专主盛唐,仍有拟右倾向。贬谪以后,特多感愤。又能文、词及散曲,论古考证之作范围颇广。著作达百余种。后人辑为《升庵集》。

查看全部作品 →