流萤篇

沉沉雁沼郁栖连,隐隐龙宫熠耀然。蒙晴零雨东山下,䬃转薰风南陆边。

可怜合晕晖玄夜,可惜分华族绛天。绛天玄夜景微茫,水簟银床漏未央。

谁家院落非天烛,何处园林不夜光。夜光瀼露下,天烛凉氛泻。

阴火遥穿翡翠帘,流星近度鸳鸯瓦。此时蟋蟀罢宵征,此际蜩螗停沸声。

长门团扇斑姬闼,阿房卷衣秦后屏。苏妇下机妆不理,卓女当垆酒半醒。

为见流萤思远道,为感流年惜芳草。暝看双星烱不眠,晓望长河白如扫。

荡子从军向月支,闺人对影滞秋期。蚕书宛转连环字,雁帛殷勤织锦诗。

愿得逢君拾光彩,不教贱妾敛愁眉。

拼音

chén chén yàn zhǎo yù qī lián,yǐn yǐn lóng gōng yì yào rán。méng qíng líng yǔ dōng shān xià,sà zhuǎn xūn fēng nán lù biān。

kě lián hé yūn huī xuán yè,kě xī fēn huá zú jiàng tiān。jiàng tiān xuán yè jǐng wēi máng,shuǐ diàn yín chuáng lòu wèi yāng。

shuí jiā yuàn luò fēi tiān zhú,hé chù yuán lín bù yè guāng。yè guāng ráng lù xià,tiān zhú liáng fēn xiè。

yīn huǒ yáo chuān fěi cuì lián,liú xīng jìn dù yuān yāng wǎ。cǐ shí xī shuài bà xiāo zhēng,cǐ jì tiáo táng tíng fèi shēng。

zhǎng mén tuán shàn bān jī tà,ā fáng juǎn yī qín hòu píng。sū fù xià jī zhuāng bù lǐ,zhuó nǚ dāng lú jiǔ bàn xǐng。

wèi jiàn liú yíng sī yuǎn dào,wèi gǎn liú nián xī fāng cǎo。míng kàn shuāng xīng jiǒng bù mián,xiǎo wàng zhǎng hé bái rú sǎo。

dàng zi cóng jūn xiàng yuè zhī,guī rén duì yǐng zhì qiū qī。cán shū wǎn zhuǎn lián huán zì,yàn bó yīn qín zhī jǐn shī。

yuàn dé féng jūn shí guāng cǎi,bù jiào jiàn qiè liǎn chóu méi。

作者介绍

杨慎

明 · 1488年 - 1559年

杨慎,明代文学家,明代三大才子之一。字用修,号升庵,后因流放滇南,故自称博南山人、金马碧鸡老兵。杨廷和之子,汉族,四川新都(今成都市新都区)人,祖籍庐陵。正德六年状元,官翰林院修撰,豫修武宗实录,禀性刚直,每事必直书。武宗微行出居庸关,上疏抗谏。世宗继位,任经筵讲官。嘉靖三年,因“大礼议”受廷杖,谪戍终老于云南永昌卫。终明一世记诵之博,著述之富,慎可推为第一。其诗虽不专主盛唐,仍有拟右倾向。贬谪以后,特多感愤。又能文、词及散曲,论古考证之作范围颇广。著作达百余种。后人辑为《升庵集》。

查看全部作品 →