画草虫为黄月坡赋

天下几人画草虫,吴兴公子痴孙隆。冰缣雪练鸣趯趯,丹屏绣几飞薨薨。

渔父蜻蜓爱钓缕,美人蟋蟀嫌雕笼。百种生意何融融,夷羊非羊鸿非鸿。

长卿带晚翠,简子矜秋红。王孙西游归未得,清江碧草烟蒙蒙。

忆昔曹不兴,点蝇惑?翁。滕王扫蛱蝶,摹榻喧唐宫。

宋家道君入能品,鸾标鼊轴沉毡穹。古来好手竟寂寞,老痴江东洒绝迹。

君不见醯鸡发覆天梦梦,蠓飞硙雨春飞风。小痴大黠应物理,孙痴非痴乃其聪。

痴翁之死谁继出,西川曹狂称最工。痴狂乃有两绝蓻,爚耀滇南与江东。

朅来曹狂数相见,吮毫蠲纸惊飞蓬。月坡仙人好奇者,赏鉴自与山谷通。

凤嬉亭前月瞳瞳,更仆不知寒漏终。铜盘烧蜡春如烘,悬图索赋何匆匆。

蚊脚细字盈方空,酒酣操觚持似公,雕刻自愧吾家雄。

拼音

tiān xià jǐ rén huà cǎo chóng,wú xīng gōng zi chī sūn lóng。bīng jiān xuě liàn míng tì tì,dān píng xiù jǐ fēi hōng hōng。

yú fù qīng tíng ài diào lǚ,měi rén xī shuài xián diāo lóng。bǎi zhǒng shēng yì hé róng róng,yí yáng fēi yáng hóng fēi hóng。

zhǎng qīng dài wǎn cuì,jiǎn zi jīn qiū hóng。wáng sūn xī yóu guī wèi dé,qīng jiāng bì cǎo yān méng méng。

yì xī cáo bù xīng,diǎn yíng huò wēng。téng wáng sǎo jiá dié,mó tà xuān táng gōng。

sòng jiā dào jūn rù néng pǐn,luán biāo bì zhóu chén zhān qióng。gǔ lái hǎo shǒu jìng jì mò,lǎo chī jiāng dōng sǎ jué jì。

jūn bù jiàn xī jī fā fù tiān mèng mèng,měng fēi wéi yǔ chūn fēi fēng。xiǎo chī dà xiá yīng wù lǐ,sūn chī fēi chī nǎi qí cōng。

chī wēng zhī sǐ shuí jì chū,xī chuān cáo kuáng chēng zuì gōng。chī kuáng nǎi yǒu liǎng jué zí,yuè yào diān nán yǔ jiāng dōng。

qiè lái cáo kuáng shù xiāng jiàn,shǔn háo juān zhǐ jīng fēi péng。yuè pō xiān rén hǎo qí zhě,shǎng jiàn zì yǔ shān gǔ tōng。

fèng xī tíng qián yuè tóng tóng,gèng pū bù zhī hán lòu zhōng。tóng pán shāo là chūn rú hōng,xuán tú suǒ fù hé cōng cōng。

wén jiǎo xì zì yíng fāng kōng,jiǔ hān cāo gū chí shì gōng,diāo kè zì kuì wú jiā xióng。

作者介绍

杨慎

明 · 1488年 - 1559年

杨慎,明代文学家,明代三大才子之一。字用修,号升庵,后因流放滇南,故自称博南山人、金马碧鸡老兵。杨廷和之子,汉族,四川新都(今成都市新都区)人,祖籍庐陵。正德六年状元,官翰林院修撰,豫修武宗实录,禀性刚直,每事必直书。武宗微行出居庸关,上疏抗谏。世宗继位,任经筵讲官。嘉靖三年,因“大礼议”受廷杖,谪戍终老于云南永昌卫。终明一世记诵之博,著述之富,慎可推为第一。其诗虽不专主盛唐,仍有拟右倾向。贬谪以后,特多感愤。又能文、词及散曲,论古考证之作范围颇广。著作达百余种。后人辑为《升庵集》。

查看全部作品 →