秋夜重会联句

良会不可数,其如缱绻情。

昨方愁近别,今再叙平生。

道义大纲重,文章小技轻。

气横天地塞,心与圣贤并。

伟矣三才秀,隐然千里城。

交游怜志合,身世际时亨。

遣兴诗难就,开怀酒迭倾。

玉壶宜太白,石鼎伏弥明。

入夜景方寂,送凉风最清。

一庭孤烛影,满院秋蛩声。

林籁起萧瑟,泉琴滴淙琤。

村村鸡犬静,处处仓箱盈。

赤子方含哺,蠢苗乃弄兵。

天王赫斯怒,大将亲于征。

霜月悲笳鼓,蛮烟卷旆旌。

君仁自无敌,师直则有名。

虞舜当盛世,周宣复中兴。

雍雍干羽舞,赫赫江汉平。

义断似秋杀,仁涵如春行。

飞书献耒捷,勒石观厥成。

慨此雕椎陋,尽将冠冕更。

铙歌正杂遝,大雅尤铿鍧。

宁使愚蒙诧,要令奸宄惊。

文修武事偃,主圣臣僚贞。

岂知邂逅会,传作升平鸣。

宪府居要地,先生早蜚英。

三边入谈笑,庶事归经营。

倚玉兼葭质,倾阳葵藿诚。

牧民愧黄霸,抗疏怀匡衡。

白日指心誓,青天梦手擎。

更期尽忠荩,岂谓贪宠荣。

草草赓佳句,匆匆计去程。

惟胶可投漆,匪石堪报琼。

明日即分袂,几时重订盟。

怜予才袜线,羡子器梁楹。

肯药膏肓疾,幸书佩服铭。

篇章叠长短,学术兼博精。

培塿尊华岳,潢污让蓬瀛。

功名草头露,富贵耳底莺。

坠绪纷远绍,狂澜矻孤撑。

薄俗迷蕴玉,古人易结缨。

酒酣兴已尽,一笑寒江横。

拼音

liáng huì bù kě shù,qí rú qiǎn quǎn qíng。

zuó fāng chóu jìn bié,jīn zài xù píng shēng。

dào yì dà gāng zhòng,wén zhāng xiǎo jì qīng。

qì héng tiān dì sāi,xīn yǔ shèng xián bìng。

wěi yǐ sān cái xiù,yǐn rán qiān lǐ chéng。

jiāo yóu lián zhì hé,shēn shì jì shí hēng。

qiǎn xīng shī nán jiù,kāi huái jiǔ dié qīng。

yù hú yí tài bái,shí dǐng fú mí míng。

rù yè jǐng fāng jì,sòng liáng fēng zuì qīng。

yī tíng gū zhú yǐng,mǎn yuàn qiū qióng shēng。

lín lài qǐ xiāo sè,quán qín dī cóng chēng。

cūn cūn jī quǎn jìng,chù chù cāng xiāng yíng。

chì zi fāng hán bǔ,chǔn miáo nǎi nòng bīng。

tiān wáng hè sī nù,dà jiāng qīn yú zhēng。

shuāng yuè bēi jiā gǔ,mán yān juǎn pèi jīng。

jūn rén zì wú dí,shī zhí zé yǒu míng。

yú shùn dāng shèng shì,zhōu xuān fù zhōng xīng。

yōng yōng gàn yǔ wǔ,hè hè jiāng hàn píng。

yì duàn shì qiū shā,rén hán rú chūn xíng。

fēi shū xiàn lěi jié,lēi shí guān jué chéng。

kǎi cǐ diāo chuí lòu,jǐn jiāng guān miǎn gèng。

náo gē zhèng zá tà,dà yǎ yóu kēng hōng。

níng shǐ yú méng chà,yào lìng jiān guǐ jīng。

wén xiū wǔ shì yǎn,zhǔ shèng chén liáo zhēn。

qǐ zhī xiè hòu huì,chuán zuò shēng píng míng。

xiàn fǔ jū yào dì,xiān shēng zǎo fēi yīng。

sān biān rù tán xiào,shù shì guī jīng yíng。

yǐ yù jiān jiā zhì,qīng yáng kuí huò chéng。

mù mín kuì huáng bà,kàng shū huái kuāng héng。

bái rì zhǐ xīn shì,qīng tiān mèng shǒu qíng。

gèng qī jǐn zhōng jìn,qǐ wèi tān chǒng róng。

cǎo cǎo gēng jiā jù,cōng cōng jì qù chéng。

wéi jiāo kě tóu qī,fěi shí kān bào qióng。

míng rì jí fēn mèi,jǐ shí zhòng dìng méng。

lián yǔ cái wà xiàn,xiàn zi qì liáng yíng。

kěn yào gāo huāng jí,xìng shū pèi fú míng。

piān zhāng dié zhǎng duǎn,xué shù jiān bó jīng。

péi lǒu zūn huá yuè,huáng wū ràng péng yíng。

gōng míng cǎo tóu lù,fù guì ěr dǐ yīng。

zhuì xù fēn yuǎn shào,kuáng lán kū gū chēng。

báo sú mí yùn yù,gǔ rén yì jié yīng。

jiǔ hān xīng yǐ jǐn,yī xiào hán jiāng héng。

作者介绍

祁顺

明 · 1434年 - 1497年

明广东东莞人,字致和,号巽川。天顺四年进士,授兵部主事,进郎中。成化中使朝鲜,不受金缯,拒声伎之奉。累官至江西左布政使。有《石阡府志》、《巽川集》。

查看全部作品 →