淮南篇

淮南王,好神仙,轻薄千岁少万年。水晶屏风珍珠帘,日火不生光见天。

光见天,游天衢。天衢欲登天中枢,青鸾白凤鸣区区。

桑田沧海隙日尘,须臾变化成昔今。成昔今,贵明达,求仙不求至仙伯。

愿乘云气游九州,九州远大心无忧。

拼音

huái nán wáng,hǎo shén xiān,qīng báo qiān suì shǎo wàn nián。shuǐ jīng píng fēng zhēn zhū lián,rì huǒ bù shēng guāng jiàn tiān。

guāng jiàn tiān,yóu tiān qú。tiān qú yù dēng tiān zhōng shū,qīng luán bái fèng míng qū qū。

sāng tián cāng hǎi xì rì chén,xū yú biàn huà chéng xī jīn。chéng xī jīn,guì míng dá,qiú xiān bù qiú zhì xiān bó。

yuàn chéng yún qì yóu jiǔ zhōu,jiǔ zhōu yuǎn dà xīn wú yōu。

作者介绍

王邦畿

明 · ? - ?

明末清初广东番禺人。王隼父。明末副贡。隐居罗浮。以诗名。有《耳鸣集》。

查看全部作品 →