兰雪轩诗

闻君好幽兰,罗植层轩阴。

青青在人境,意不殊深林。

光风澹容与,拂披动冲襟。

佳时聿云迈,众卉忽消沈。

重阴既凌厉,凛冽乃见侵。

念尔宛自持,将将式如金。

亮不渝芳洁,芳洁良可谌。

愿掇花上雪,比君尘外心。

拼音

wén jūn hǎo yōu lán,luó zhí céng xuān yīn。

qīng qīng zài rén jìng,yì bù shū shēn lín。

guāng fēng dàn róng yǔ,fú pī dòng chōng jīn。

jiā shí yù yún mài,zhòng huì hū xiāo shěn。

zhòng yīn jì líng lì,lǐn liè nǎi jiàn qīn。

niàn ěr wǎn zì chí,jiāng jiāng shì rú jīn。

liàng bù yú fāng jié,fāng jié liáng kě chén。

yuàn duō huā shàng xuě,bǐ jūn chén wài xīn。

作者介绍

刘崧

明 · 1321年 - 1381年

元末明初江西泰和人,原名楚,字子高。洪武三年举经明行修,授兵部职方司郎中,迁北平按察司副使。坐事谪输作,寻放归。十三年召拜礼部侍郎,擢吏部尚书。寻致仕归。次年,复征为国子司业,卒于官。谥恭介。博学工诗,江西人宗之为西江派。有《北平八府志》、《槎翁诗文集》、《职方集》。

查看全部作品 →