阙题

兰桡飞渡浈江月,紫阁摇空石突兀。

海日初生山雾开,乘兴因之讨奇绝。

孤高宝刹霾云端,古木蒙茸山势盘。

禺阳截竹吹管去,灵宫何意留其间。

仙之人兮时税驾,我岂后兮今跻攀。

碧天无际真人想,顿忘身谪向人寰。

江入大空深不测,缘知独有蛟龙蟠。

老衲看成精舍石,白泡汇作清溪潭。

榛甃舍利金轮灭,韦氏园林花树残。

犀沉谁为留金锁,猿去何知解玉环。

以兹振衣不厌高,翩翩直上凌层峦。

青天咳唾堕珠玉,白昼红颜生羽翰。

千层山色沉江底,九点芳烟暗碧湾。

二仪低悬槛外海,百粤势拊寺前山。

烟霞幻变人间世,云雾湿压清昼寒。

便欲举杯酬二字,何当同跨双飞鸾。

凭高远豁万里目,朗诵淮南一破颜。

大都无际沧波上,惟有群飞鸥鹭闲。

拼音

lán ráo fēi dù zhēn jiāng yuè,zǐ gé yáo kōng shí tū wù。

hǎi rì chū shēng shān wù kāi,chéng xīng yīn zhī tǎo qí jué。

gū gāo bǎo shā mái yún duān,gǔ mù méng rōng shān shì pán。

yú yáng jié zhú chuī guǎn qù,líng gōng hé yì liú qí jiān。

xiān zhī rén xī shí shuì jià,wǒ qǐ hòu xī jīn jī pān。

bì tiān wú jì zhēn rén xiǎng,dùn wàng shēn zhé xiàng rén huán。

jiāng rù dà kōng shēn bù cè,yuán zhī dú yǒu jiāo lóng pán。

lǎo nà kàn chéng jīng shě shí,bái pào huì zuò qīng xī tán。

zhēn zhòu shě lì jīn lún miè,wéi shì yuán lín huā shù cán。

xī chén shuí wèi liú jīn suǒ,yuán qù hé zhī jiě yù huán。

yǐ zī zhèn yī bù yàn gāo,piān piān zhí shàng líng céng luán。

qīng tiān ké tuò duò zhū yù,bái zhòu hóng yán shēng yǔ hàn。

qiān céng shān sè chén jiāng dǐ,jiǔ diǎn fāng yān àn bì wān。

èr yí dī xuán kǎn wài hǎi,bǎi yuè shì fǔ sì qián shān。

yān xiá huàn biàn rén jiān shì,yún wù shī yā qīng zhòu hán。

biàn yù jǔ bēi chóu èr zì,hé dāng tóng kuà shuāng fēi luán。

píng gāo yuǎn huō wàn lǐ mù,lǎng sòng huái nán yī pò yán。

dà dōu wú jì cāng bō shàng,wéi yǒu qún fēi ōu lù xián。

作者介绍

刘克平

明 · ? - ?

刘克平,字道子。番禺人,从化籍。格幼子。明神宗万历间诸生。工诗古文辞,善六书花卉。后以兵宪李公聘修《石室志》,溽暑中感疾卒。年三十七。清雍正《从化县新志》卷三、清道光《广东通志》卷二八○有传。

查看全部作品 →