巡部道上清就中一宿因登草亭次松雪翁韵二首 韩雍 明 龙虎山东一幔亭,昔人曾此礼空青。寻真不用穷三岛,演法频烦拱百灵。炼就丹砂出尘世,已骑黄鹤上天庭。我来假榻清无限,万壑松风枕上听。 拼音 lóng hǔ shān dōng yī màn tíng,xī rén céng cǐ lǐ kōng qīng。xún zhēn bù yòng qióng sān dǎo,yǎn fǎ pín fán gǒng bǎi líng。liàn jiù dān shā chū chén shì,yǐ qí huáng hè shàng tiān tíng。wǒ lái jiǎ tà qīng wú xiàn,wàn hè sōng fēng zhěn shàng tīng。 作者介绍 韩 韩雍 明 · 1422年 - 1478年 明苏州府长洲人,字永熙。正统七年进士,授御史。巡按江西,黜贪墨吏数十人。景泰时擢广东副使,巡抚江西。劾奏宁王朱奠培不法状,后被宁王诬劾,夺官。后再起为大理少卿,迁兵部右侍郎。宪宗立,以牵累贬官。会大藤峡徭、僮等族民众起事,乃改以左佥都御史,参赞军务,督兵镇压。迁左副都御史,提督两广军务。有才略,治军严,而谤议亦易起。为中官所倾轧,乃致仕去。有《襄毅文集》。 查看全部作品 →