送兰庵先生至常山临别情不能禁歌以泄之

常山山头秋月明,常山渡头秋水深。

行人欲别不忍别,两意各忍无限情。

忆在滦河折杨柳,三载相思百年久。

客中欢会能几时,何事匆匆又分手。

平生最感恩义深,年来赤胆怀君亲。

攀留无计随不去,惟有水月如吾心。

吾心如水日东注,远送行舟浙西去。

又如夜月光随人,常照行人独眠处。

行过吴门上金銮,烦报平安对素餐。

此心未遂忠孝愿,因别双泪何能干。

明朝两棹分江浙,愁向水边看孤月。

相亲未拟情不禁,且须痛饮醉时别。

拼音

cháng shān shān tóu qiū yuè míng,cháng shān dù tóu qiū shuǐ shēn。

xíng rén yù bié bù rěn bié,liǎng yì gè rěn wú xiàn qíng。

yì zài luán hé zhé yáng liǔ,sān zài xiāng sī bǎi nián jiǔ。

kè zhōng huān huì néng jǐ shí,hé shì cōng cōng yòu fēn shǒu。

píng shēng zuì gǎn ēn yì shēn,nián lái chì dǎn huái jūn qīn。

pān liú wú jì suí bù qù,wéi yǒu shuǐ yuè rú wú xīn。

wú xīn rú shuǐ rì dōng zhù,yuǎn sòng xíng zhōu zhè xī qù。

yòu rú yè yuè guāng suí rén,cháng zhào xíng rén dú mián chù。

xíng guò wú mén shàng jīn luán,fán bào píng ān duì sù cān。

cǐ xīn wèi suì zhōng xiào yuàn,yīn bié shuāng lèi hé néng gàn。

míng cháo liǎng zhào fēn jiāng zhè,chóu xiàng shuǐ biān kàn gū yuè。

xiāng qīn wèi nǐ qíng bù jìn,qiě xū tòng yǐn zuì shí bié。

作者介绍

韩雍

明 · 1422年 - 1478年

明苏州府长洲人,字永熙。正统七年进士,授御史。巡按江西,黜贪墨吏数十人。景泰时擢广东副使,巡抚江西。劾奏宁王朱奠培不法状,后被宁王诬劾,夺官。后再起为大理少卿,迁兵部右侍郎。宪宗立,以牵累贬官。会大藤峡徭、僮等族民众起事,乃改以左佥都御史,参赞军务,督兵镇压。迁左副都御史,提督两广军务。有才略,治军严,而谤议亦易起。为中官所倾轧,乃致仕去。有《襄毅文集》。

查看全部作品 →