凯还图为总兵官彰武伯杨公题

杨将军,不易得。虎头燕颔修髯黑,河目龟文神气赤。

三光五岳储精华,生与皇家为柱石。少事世父颍国武襄公,六韬三略皆精通。

手提百斤武库戟,臂挽三石乌号弓。有时射猎驰沙漠,千万人中显英略。

南山白额赤手擒,云里双雕应弦落。有时策马出寨游,杀气凛凛横高秋。

健儿望风不敢敌,挥刀追斩单于头。弱冠登庸起声望,每向行营护天仗。

艰危时复展奇谋,上谷登坛为副将。彼敌违天常,西夏为奸骄。

将军往节度,一道人歌谣。犬羊贪心犹未已,举国入寇平时比。

挥兵鏖战却败奔,跃马穷追数千里。僵尸弥山血成川,尽驱驼马欣凯还。

献俘奏捷天子喜,报功遣使来穷边。赐赉便蕃未能数,更进勋阶锡茅土。

玄冠几度加貂蝉,金印三台伏螭虎。残敌胆破夜自惊,脱身北走无留停。

云中长驱肆劫掠,守臣安得逃天刑。宵旰勤民深轸念,在廷元老咨询遍。

堪兹重寄惟将军,召对文华隆宠眷。尚衣出龙锦,宝藏分南金。

大官珍羞罗,良酝清香斟。白麻黄麻颁紫禁,将军重佩征西印。

受降城中百万家,家家喜得贤方镇。彼敌蜂屯近边烽,僣志犹欲窥南东。

将军伏兵守要害,闻风远遁穹庐空。塞垣不见狼烟起,从此三边甲兵洗。

圣主端无西顾忧,万里长城真可拟。画工模写奏凯归,据鞍顾盼多风威。

山川草木动华彩,旌旗戈甲生光辉。君不见车骑将军赵充国,金城方略平羌贼。

振旅旋师报匪轻,麒麟高阁图容色。又不见大树将军冯公孙,大破赤眉定三秦。

中兴伟迹不可泯,南宫云台写其真。将军勋名不在古人下,云台麟阁终须画。

此画亦须宝藏之,后人一睹千金价。

拼音

yáng jiāng jūn,bù yì dé。hǔ tóu yàn hàn xiū rán hēi,hé mù guī wén shén qì chì。

sān guāng wǔ yuè chǔ jīng huá,shēng yǔ huáng jiā wèi zhù shí。shǎo shì shì fù yǐng guó wǔ xiāng gōng,liù tāo sān lüè jiē jīng tōng。

shǒu tí bǎi jīn wǔ kù jǐ,bì wǎn sān shí wū hào gōng。yǒu shí shè liè chí shā mò,qiān wàn rén zhōng xiǎn yīng lüè。

nán shān bái é chì shǒu qín,yún lǐ shuāng diāo yīng xián luò。yǒu shí cè mǎ chū zhài yóu,shā qì lǐn lǐn héng gāo qiū。

jiàn ér wàng fēng bù gǎn dí,huī dāo zhuī zhǎn dān yú tóu。ruò guān dēng yōng qǐ shēng wàng,měi xiàng xíng yíng hù tiān zhàng。

jiān wēi shí fù zhǎn qí móu,shàng gǔ dēng tán wèi fù jiāng。bǐ dí wéi tiān cháng,xī xià wèi jiān jiāo。

jiāng jūn wǎng jié dù,yī dào rén gē yáo。quǎn yáng tān xīn yóu wèi yǐ,jǔ guó rù kòu píng shí bǐ。

huī bīng áo zhàn què bài bēn,yuè mǎ qióng zhuī shù qiān lǐ。jiāng shī mí shān xuè chéng chuān,jǐn qū tuó mǎ xīn kǎi hái。

xiàn fú zòu jié tiān zi xǐ,bào gōng qiǎn shǐ lái qióng biān。cì lài biàn fān wèi néng shù,gèng jìn xūn jiē xī máo tǔ。

xuán guān jǐ dù jiā diāo chán,jīn yìn sān tái fú chī hǔ。cán dí dǎn pò yè zì jīng,tuō shēn běi zǒu wú liú tíng。

yún zhōng zhǎng qū sì jié lüè,shǒu chén ān dé táo tiān xíng。xiāo gàn qín mín shēn zhěn niàn,zài tíng yuán lǎo zī xún biàn。

kān zī zhòng jì wéi jiāng jūn,zhào duì wén huá lóng chǒng juàn。shàng yī chū lóng jǐn,bǎo cáng fēn nán jīn。

dà guān zhēn xiū luó,liáng yùn qīng xiāng zhēn。bái má huáng má bān zǐ jìn,jiāng jūn zhòng pèi zhēng xī yìn。

shòu jiàng chéng zhōng bǎi wàn jiā,jiā jiā xǐ dé xián fāng zhèn。bǐ dí fēng tún jìn biān fēng,tiě zhì yóu yù kuī nán dōng。

jiāng jūn fú bīng shǒu yào hài,wén fēng yuǎn dùn qióng lú kōng。sāi yuán bù jiàn láng yān qǐ,cóng cǐ sān biān jiǎ bīng xǐ。

shèng zhǔ duān wú xī gù yōu,wàn lǐ zhǎng chéng zhēn kě nǐ。huà gōng mó xiě zòu kǎi guī,jù ān gù pàn duō fēng wēi。

shān chuān cǎo mù dòng huá cǎi,jīng qí gē jiǎ shēng guāng huī。jūn bù jiàn chē qí jiāng jūn zhào chōng guó,jīn chéng fāng lüè píng qiāng zéi。

zhèn lǚ xuán shī bào fěi qīng,qí lín gāo gé tú róng sè。yòu bù jiàn dà shù jiāng jūn féng gōng sūn,dà pò chì méi dìng sān qín。

zhōng xīng wěi jì bù kě mǐn,nán gōng yún tái xiě qí zhēn。jiāng jūn xūn míng bù zài gǔ rén xià,yún tái lín gé zhōng xū huà。

cǐ huà yì xū bǎo cáng zhī,hòu rén yī dǔ qiān jīn jià。

作者介绍

韩雍

明 · 1422年 - 1478年

明苏州府长洲人,字永熙。正统七年进士,授御史。巡按江西,黜贪墨吏数十人。景泰时擢广东副使,巡抚江西。劾奏宁王朱奠培不法状,后被宁王诬劾,夺官。后再起为大理少卿,迁兵部右侍郎。宪宗立,以牵累贬官。会大藤峡徭、僮等族民众起事,乃改以左佥都御史,参赞军务,督兵镇压。迁左副都御史,提督两广军务。有才略,治军严,而谤议亦易起。为中官所倾轧,乃致仕去。有《襄毅文集》。

查看全部作品 →