天顺已夘端午节赐游后山观走解有作

六龙飞天天下睹,皇度神威谁敢侮。

太平时节不忘危,每值良辰犹讲武。

五月五日时雨晴,彩云缥缈祥风轻。

万岁山前辟驰道,千骑万骑皆长鸣。

翠华南来此中驻,诏许元臣同侍卫。

嵩呼拜罢玉笋齐,马上武夫争献艺。

双双立在雕鞍行,马驰人似康庄平。

背旗手戟影不侧,肩水顶火盆无倾。

画角齐吹金鼓震,发喊声停出奇阵。

飞鎗烟过如电惊,流炮星驰若雷迅。

一人骗跃三马过,两人扶抱一马驮。

马中一老傍四少,钟南进士降群魔。

双驰上下如相翮,相参换马如相厄。

倏然抰取一人过,诸葛武侯擒孟获。

倒身腹底穿周遭,老蛟卷树翻洪涛。

折腰斜从项下过,下岩猛虎声咆哮。

有时藏身在金镫,有时控驰若骖乘。

有时倒立双足擎,有时偃仰四肢定。

群马出猎争腾骧,马驮狮豹皆人妆。

饥鹰一掣堕雕鹗,良犬才纵空豺狼。

轻便巧捷纷纭去,险状难名亦难记。

军中用此出前锋,斩将搴旗孰能御。

平生肉眼未得观,观此盛事人人欢。

总夸一时扈从乐,更美千载遭逢难。

侍臣拜谢天颜喜,大官赐燕闻天语。

御炉香袅箫韶喧,龙驭徐行仙仗起。

侍臣步入文华南,高筵广席陈肥甘。

黄封御酒味香冽,中官谕劝皆沈酣。

君臣同游皇祖诰,与民偕乐圣王道。

我皇祖述且宪章,恩德如天孰能报。

小臣有幸逢明时,寸心感激深怀思。

谫才不作长杨赋,微诚欲献卷阿诗。

拼音

liù lóng fēi tiān tiān xià dǔ,huáng dù shén wēi shuí gǎn wǔ。

tài píng shí jié bù wàng wēi,měi zhí liáng chén yóu jiǎng wǔ。

wǔ yuè wǔ rì shí yǔ qíng,cǎi yún piāo miǎo xiáng fēng qīng。

wàn suì shān qián pì chí dào,qiān qí wàn qí jiē zhǎng míng。

cuì huá nán lái cǐ zhōng zhù,zhào xǔ yuán chén tóng shì wèi。

sōng hū bài bà yù sǔn qí,mǎ shàng wǔ fū zhēng xiàn yì。

shuāng shuāng lì zài diāo ān xíng,mǎ chí rén shì kāng zhuāng píng。

bèi qí shǒu jǐ yǐng bù cè,jiān shuǐ dǐng huǒ pén wú qīng。

huà jiǎo qí chuī jīn gǔ zhèn,fā hǎn shēng tíng chū qí zhèn。

fēi qiāng yān guò rú diàn jīng,liú pào xīng chí ruò léi xùn。

yī rén piàn yuè sān mǎ guò,liǎng rén fú bào yī mǎ tuó。

mǎ zhōng yī lǎo bàng sì shǎo,zhōng nán jìn shì jiàng qún mó。

shuāng chí shàng xià rú xiāng hé,xiāng cān huàn mǎ rú xiāng è。

shū rán yāng qǔ yī rén guò,zhū gé wǔ hóu qín mèng huò。

dào shēn fù dǐ chuān zhōu zāo,lǎo jiāo juǎn shù fān hóng tāo。

zhé yāo xié cóng xiàng xià guò,xià yán měng hǔ shēng páo xiāo。

yǒu shí cáng shēn zài jīn dèng,yǒu shí kòng chí ruò cān chéng。

yǒu shí dào lì shuāng zú qíng,yǒu shí yǎn yǎng sì zhī dìng。

qún mǎ chū liè zhēng téng xiāng,mǎ tuó shī bào jiē rén zhuāng。

jī yīng yī chè duò diāo è,liáng quǎn cái zòng kōng chái láng。

qīng biàn qiǎo jié fēn yún qù,xiǎn zhuàng nán míng yì nán jì。

jūn zhōng yòng cǐ chū qián fēng,zhǎn jiāng qiān qí shú néng yù。

píng shēng ròu yǎn wèi dé guān,guān cǐ shèng shì rén rén huān。

zǒng kuā yī shí hù cóng lè,gèng měi qiān zài zāo féng nán。

shì chén bài xiè tiān yán xǐ,dà guān cì yàn wén tiān yǔ。

yù lú xiāng niǎo xiāo sháo xuān,lóng yù xú xíng xiān zhàng qǐ。

shì chén bù rù wén huá nán,gāo yán guǎng xí chén féi gān。

huáng fēng yù jiǔ wèi xiāng liè,zhōng guān yù quàn jiē shěn hān。

jūn chén tóng yóu huáng zǔ gào,yǔ mín xié lè shèng wáng dào。

wǒ huáng zǔ shù qiě xiàn zhāng,ēn dé rú tiān shú néng bào。

xiǎo chén yǒu xìng féng míng shí,cùn xīn gǎn jī shēn huái sī。

jiǎn cái bù zuò zhǎng yáng fù,wēi chéng yù xiàn juǎn ā shī。

作者介绍

韩雍

明 · 1422年 - 1478年

明苏州府长洲人,字永熙。正统七年进士,授御史。巡按江西,黜贪墨吏数十人。景泰时擢广东副使,巡抚江西。劾奏宁王朱奠培不法状,后被宁王诬劾,夺官。后再起为大理少卿,迁兵部右侍郎。宪宗立,以牵累贬官。会大藤峡徭、僮等族民众起事,乃改以左佥都御史,参赞军务,督兵镇压。迁左副都御史,提督两广军务。有才略,治军严,而谤议亦易起。为中官所倾轧,乃致仕去。有《襄毅文集》。

查看全部作品 →