橘杏双清为儒医傅泽民题

莫言苏耽神,漫说董奉仙。惟我葑溪南,国医世称贤。

以医名世三十载,轩岐道术何精专。开阖阴阳指间妙,斡旋造化心中玄。

回生起死已万千,何须橘叶吞清泉。家有恒产皆良田,曾输万石周荒年。

天恩煌煌赐冠冕,杏林换谷名空传。琴川高士感德偏,买橘买杏栽庭前。

绵州太守作佳画,刑曹司务题长篇。想当雨过碎锦钱,结实宛如红蜡圆。

寒霜作威叶不变,黄金万颗累累然。此时此景清且美,相对不觉尘烦蠲。

开芳樽,列绮筵,旋烹肥,时摘鲜。东邻西舍三五友,日常醉倒林中眠。

何时使我参其间,我将世事祈苍天。疲癃残疾谁能痊,鳏寡孤独尤堪怜。

苏董于今果未死,招起授我神方全。我将以之游八埏,广济夭阏并颠连。

拼音

mò yán sū dān shén,màn shuō dǒng fèng xiān。wéi wǒ fēng xī nán,guó yī shì chēng xián。

yǐ yī míng shì sān shí zài,xuān qí dào shù hé jīng zhuān。kāi hé yīn yáng zhǐ jiān miào,wò xuán zào huà xīn zhōng xuán。

huí shēng qǐ sǐ yǐ wàn qiān,hé xū jú yè tūn qīng quán。jiā yǒu héng chǎn jiē liáng tián,céng shū wàn shí zhōu huāng nián。

tiān ēn huáng huáng cì guān miǎn,xìng lín huàn gǔ míng kōng chuán。qín chuān gāo shì gǎn dé piān,mǎi jú mǎi xìng zāi tíng qián。

mián zhōu tài shǒu zuò jiā huà,xíng cáo sī wù tí zhǎng piān。xiǎng dāng yǔ guò suì jǐn qián,jié shí wǎn rú hóng là yuán。

hán shuāng zuò wēi yè bù biàn,huáng jīn wàn kē lèi lèi rán。cǐ shí cǐ jǐng qīng qiě měi,xiāng duì bù jué chén fán juān。

kāi fāng zūn,liè qǐ yán,xuán pēng féi,shí zhāi xiān。dōng lín xī shě sān wǔ yǒu,rì cháng zuì dào lín zhōng mián。

hé shí shǐ wǒ cān qí jiān,wǒ jiāng shì shì qí cāng tiān。pí lóng cán jí shuí néng quán,guān guǎ gū dú yóu kān lián。

sū dǒng yú jīn guǒ wèi sǐ,zhāo qǐ shòu wǒ shén fāng quán。wǒ jiāng yǐ zhī yóu bā shān,guǎng jì yāo è bìng diān lián。

作者介绍

韩雍

明 · 1422年 - 1478年

明苏州府长洲人,字永熙。正统七年进士,授御史。巡按江西,黜贪墨吏数十人。景泰时擢广东副使,巡抚江西。劾奏宁王朱奠培不法状,后被宁王诬劾,夺官。后再起为大理少卿,迁兵部右侍郎。宪宗立,以牵累贬官。会大藤峡徭、僮等族民众起事,乃改以左佥都御史,参赞军务,督兵镇压。迁左副都御史,提督两广军务。有才略,治军严,而谤议亦易起。为中官所倾轧,乃致仕去。有《襄毅文集》。

查看全部作品 →