示李总戎

人生非麋鹿,安能恋山林。

翩翩裘马子,四澥求知音。

一呼疮痍起,戈矛夙所任。

许君以驰驱,杀身毋沉吟。

宁食猛虎肉,莫伤壮士心。

壮士昔穷贱,一饭酬千金。

功名有反覆,英雄难陆沉。

苟不达王命,弓藏悲良深。

愚哉万人敌,叹息为淮阴。

拼音

rén shēng fēi mí lù,ān néng liàn shān lín。

piān piān qiú mǎ zi,sì xiè qiú zhī yīn。

yī hū chuāng yí qǐ,gē máo sù suǒ rèn。

xǔ jūn yǐ chí qū,shā shēn wú chén yín。

níng shí měng hǔ ròu,mò shāng zhuàng shì xīn。

zhuàng shì xī qióng jiàn,yī fàn chóu qiān jīn。

gōng míng yǒu fǎn fù,yīng xióng nán lù chén。

gǒu bù dá wáng mìng,gōng cáng bēi liáng shēn。

yú zāi wàn rén dí,tàn xī wèi huái yīn。

作者介绍

屈大均

明 · 1630年 - 1696年

明末清初广东番禺人,初名绍隆,字介子,号翁山。明末诸生。清初曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,名今种,字一灵、骚馀。中年仍改儒服,用今名。足迹遍及江浙与北方各省。诗与陈恭尹、梁佩兰称岭南三家。有《翁山文外、诗外》、《广东新语》、《四朝成仁录》等。均乾隆朝严禁之书。

查看全部作品 →