读史赠陈献孟并送其行

秦季焚诗书,先圣道以丧。

诸儒负礼器,仓卒归陈王。

匹夫徒发愤,曾不识兴亡。

隐忍成功名,何如张子房。

子房非儒者,为气何坚刚。

其终如鲁连,其始如荆卿。

平生予所希,君亦慕其狂。

终古两盗雄,兰池与博浪。

少年虽轻发,气实吞始皇。

君于太公书,曾否得其纲。

先公有宜略,揣磨宜不遑。

将飞且伏翼,将呜先引吭。

何必魁岸人,始能应帝王。

从容以步游,游于淮海旁。

英雄无神师,其学不明光。

苟能依老成,以礼为之方。

我亦倜傥人,垂老犹摧藏。

汉初两孺子,不得与偕行。

强忍亦已久,中夜起彷徨。

君今血气盛,甘苦未多尝。

思为日本刀,须炼梅花钢。

屈伸能自如,入石乃无伤。

行矣复迟迟,咫尺即相望。

拼音

qín jì fén shī shū,xiān shèng dào yǐ sàng。

zhū rú fù lǐ qì,cāng zú guī chén wáng。

pǐ fū tú fā fèn,céng bù shí xīng wáng。

yǐn rěn chéng gōng míng,hé rú zhāng zi fáng。

zi fáng fēi rú zhě,wèi qì hé jiān gāng。

qí zhōng rú lǔ lián,qí shǐ rú jīng qīng。

píng shēng yǔ suǒ xī,jūn yì mù qí kuáng。

zhōng gǔ liǎng dào xióng,lán chí yǔ bó làng。

shǎo nián suī qīng fā,qì shí tūn shǐ huáng。

jūn yú tài gōng shū,céng fǒu dé qí gāng。

xiān gōng yǒu yí lüè,chuāi mó yí bù huáng。

jiāng fēi qiě fú yì,jiāng wū xiān yǐn kēng。

hé bì kuí àn rén,shǐ néng yīng dì wáng。

cóng róng yǐ bù yóu,yóu yú huái hǎi páng。

yīng xióng wú shén shī,qí xué bù míng guāng。

gǒu néng yī lǎo chéng,yǐ lǐ wèi zhī fāng。

wǒ yì tì tǎng rén,chuí lǎo yóu cuī cáng。

hàn chū liǎng rú zi,bù dé yǔ xié xíng。

qiáng rěn yì yǐ jiǔ,zhōng yè qǐ páng huáng。

jūn jīn xuè qì shèng,gān kǔ wèi duō cháng。

sī wèi rì běn dāo,xū liàn méi huā gāng。

qū shēn néng zì rú,rù shí nǎi wú shāng。

xíng yǐ fù chí chí,zhǐ chǐ jí xiāng wàng。

作者介绍

屈大均

明 · 1630年 - 1696年

明末清初广东番禺人,初名绍隆,字介子,号翁山。明末诸生。清初曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,名今种,字一灵、骚馀。中年仍改儒服,用今名。足迹遍及江浙与北方各省。诗与陈恭尹、梁佩兰称岭南三家。有《翁山文外、诗外》、《广东新语》、《四朝成仁录》等。均乾隆朝严禁之书。

查看全部作品 →