咏古

骐骥盛壮时,一日驰千里。

臣精今消亡,衰老讵可使。

自杀送荆卿,激之为丹死。

燕中节侠多,无能救太子。

狗屠与渐离,不请非知己。

击筑和歌时,相位徒为尔。

平生游诸侯,所结贤豪士。

曷不待须臾,仓黄挟竖子。

慷慨为羽声,壮士发尽指。

悲风何萧萧,吹泪成寒水。

拼音

qí jì shèng zhuàng shí,yī rì chí qiān lǐ。

chén jīng jīn xiāo wáng,shuāi lǎo jù kě shǐ。

zì shā sòng jīng qīng,jī zhī wèi dān sǐ。

yàn zhōng jié xiá duō,wú néng jiù tài zi。

gǒu tú yǔ jiàn lí,bù qǐng fēi zhī jǐ。

jī zhù hé gē shí,xiāng wèi tú wèi ěr。

píng shēng yóu zhū hóu,suǒ jié xián háo shì。

hé bù dài xū yú,cāng huáng xié shù zi。

kāng kǎi wèi yǔ shēng,zhuàng shì fā jǐn zhǐ。

bēi fēng hé xiāo xiāo,chuī lèi chéng hán shuǐ。

作者介绍

屈大均

明 · 1630年 - 1696年

明末清初广东番禺人,初名绍隆,字介子,号翁山。明末诸生。清初曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,名今种,字一灵、骚馀。中年仍改儒服,用今名。足迹遍及江浙与北方各省。诗与陈恭尹、梁佩兰称岭南三家。有《翁山文外、诗外》、《广东新语》、《四朝成仁录》等。均乾隆朝严禁之书。

查看全部作品 →