咏古

仓海君何人,家能畜力士。

金椎误中时,秦王魄已褫。

报雠虽未成,天下兵以起。

功为陈项先,豪俊闻皆喜。

贼在下邳中,无人言孺子。

从容得步游,任侠惊闾里。

老人教强忍,命之下取履。

岂有王者师,而为血气使。

拼音

cāng hǎi jūn hé rén,jiā néng chù lì shì。

jīn chuí wù zhōng shí,qín wáng pò yǐ chǐ。

bào chóu suī wèi chéng,tiān xià bīng yǐ qǐ。

gōng wèi chén xiàng xiān,háo jùn wén jiē xǐ。

zéi zài xià pī zhōng,wú rén yán rú zi。

cóng róng dé bù yóu,rèn xiá jīng lǘ lǐ。

lǎo rén jiào qiáng rěn,mìng zhī xià qǔ lǚ。

qǐ yǒu wáng zhě shī,ér wèi xuè qì shǐ。

作者介绍

屈大均

明 · 1630年 - 1696年

明末清初广东番禺人,初名绍隆,字介子,号翁山。明末诸生。清初曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,名今种,字一灵、骚馀。中年仍改儒服,用今名。足迹遍及江浙与北方各省。诗与陈恭尹、梁佩兰称岭南三家。有《翁山文外、诗外》、《广东新语》、《四朝成仁录》等。均乾隆朝严禁之书。

查看全部作品 →