乙丑除夕追往愤五百字

忆昔蕤宾初,皇疾辍临仗。

维日白气亘,黑风复排踼。

俄传天柱折,忽若慈母丧。

帝本尧舜姿,末履转清伉。

敛衽接耆硕,高出文景上。

两宫悦孝子,九庙歆流鬯。

毅然整六师,霹雳无前向。

犬羊遁朔漠,鲸鲵蛰溟涨。

渊冲不凝寿,日表空殊相。

蜿蜿湖中龙,一夕拔惊浪。

回首哭苍梧,魂断湘南瘴。

念昨下明纶,臣也诚无状。

誓死叫阊阖,伸颈甘砧盎。

梁窦势如灼,汉廷色惆怅。

皇乃西园游,召彼侍供张。

从容杯酒间,似让还非让。

未剖青琐封,巳下金鸡放。

臣某讵足惜,统体关衰王。

历数古明辟,圣节畴能尚。

逝欲碎臣骨,吁帝不得迋。

攀髯眇莫及,痛哭桥山葬。

玉光动前星,朱符阐灵贶。

主器难久虚,勉起答群望。

金木歘为祟,太白昼相抗。

羯胡敢余侮,吾徒尽乘障。

呜呼榆台役,弃我六千壮。

踉跄战士骨,躐趿将军韔。

二竖固轻率,腐尸亦云当。

所恨国威辱,北鄙气悽怆。

钲鼓疑皇情,何以慰宸况。

悽悽建未月,临门遣征将。

纨裤作元戎,京军本浮宕。

翻使沿边卒,束手遭棰掠。

揭?云中城,谁复扼其吭。

胡来风雨声,胡去横拍唱。

千村与万落,人烟莽荡荡。

婴儿贯高槊,志妇经衣桁。

狐狸叫破垒,落日悄濸漭。

此辈诚鼠窃,反覆亦难量。

骐骥驾盐车,虚名缚肮脏。

世岂乏颇牧,贱或执鞭杖。

琐琐登坛子,饱之则飞扬。

吁此良太枉,国慨何由畅。

水旱而秋雷,阴阳迭骄亢。

皇天虽至公,视之但坱坱。

臣当历服始,谬进大夫行。

退朝实愤切,欲吐畏官谤。

武王秉黄钺,师事太公望。

列圣构梁栋,驾驭亦英匠。

先帝升遐日,临榻召三相。

拼音

yì xī ruí bīn chū,huáng jí chuò lín zhàng。

wéi rì bái qì gèn,hēi fēng fù pái táng。

é chuán tiān zhù zhé,hū ruò cí mǔ sàng。

dì běn yáo shùn zī,mò lǚ zhuǎn qīng kàng。

liǎn rèn jiē qí shuò,gāo chū wén jǐng shàng。

liǎng gōng yuè xiào zi,jiǔ miào xīn liú chàng。

yì rán zhěng liù shī,pī lì wú qián xiàng。

quǎn yáng dùn shuò mò,jīng ní zhé míng zhǎng。

yuān chōng bù níng shòu,rì biǎo kōng shū xiāng。

wān wān hú zhōng lóng,yī xī bá jīng làng。

huí shǒu kū cāng wú,hún duàn xiāng nán zhàng。

niàn zuó xià míng lún,chén yě chéng wú zhuàng。

shì sǐ jiào chāng hé,shēn jǐng gān zhēn àng。

liáng dòu shì rú zhuó,hàn tíng sè chóu chàng。

huáng nǎi xī yuán yóu,zhào bǐ shì gōng zhāng。

cóng róng bēi jiǔ jiān,shì ràng hái fēi ràng。

wèi pōu qīng suǒ fēng,sì xià jīn jī fàng。

chén mǒu jù zú xī,tǒng tǐ guān shuāi wáng。

lì shù gǔ míng pì,shèng jié chóu néng shàng。

shì yù suì chén gǔ,xū dì bù dé wàng。

pān rán miǎo mò jí,tòng kū qiáo shān zàng。

yù guāng dòng qián xīng,zhū fú chǎn líng kuàng。

zhǔ qì nán jiǔ xū,miǎn qǐ dá qún wàng。

jīn mù chuā wèi suì,tài bái zhòu xiāng kàng。

jié hú gǎn yú wǔ,wú tú jǐn chéng zhàng。

wū hū yú tái yì,qì wǒ liù qiān zhuàng。

liáng qiāng zhàn shì gǔ,liè tā jiāng jūn chàng。

èr shù gù qīng lǜ,fǔ shī yì yún dāng。

suǒ hèn guó wēi rǔ,běi bǐ qì qī chuàng。

zhēng gǔ yí huáng qíng,hé yǐ wèi chén kuàng。

qī qī jiàn wèi yuè,lín mén qiǎn zhēng jiāng。

wán kù zuò yuán róng,jīng jūn běn fú dàng。

fān shǐ yán biān zú,shù shǒu zāo chuí lüè。

jiē yún zhōng chéng,shuí fù è qí kēng。

hú lái fēng yǔ shēng,hú qù héng pāi chàng。

qiān cūn yǔ wàn luò,rén yān mǎng dàng dàng。

yīng ér guàn gāo shuò,zhì fù jīng yī héng。

hú lí jiào pò lěi,luò rì qiāo cāng mǎng。

cǐ bèi chéng shǔ qiè,fǎn fù yì nán liàng。

qí jì jià yán chē,xū míng fù āng zàng。

shì qǐ fá pǒ mù,jiàn huò zhí biān zhàng。

suǒ suǒ dēng tán zi,bǎo zhī zé fēi yáng。

xū cǐ liáng tài wǎng,guó kǎi hé yóu chàng。

shuǐ hàn ér qiū léi,yīn yáng dié jiāo kàng。

huáng tiān suī zhì gōng,shì zhī dàn yǎng yǎng。

chén dāng lì fú shǐ,miù jìn dà fū xíng。

tuì cháo shí fèn qiè,yù tǔ wèi guān bàng。

wǔ wáng bǐng huáng yuè,shī shì tài gōng wàng。

liè shèng gòu liáng dòng,jià yù yì yīng jiàng。

xiān dì shēng xiá rì,lín tà zhào sān xiāng。

作者介绍

李梦阳

明 · 1473年 - 1529年

明陕西庆阳人,徙居开封,字献吉,自号空同子。生于成化八年十二月中。弘治六年进士,授户部主事。武宗时,为尚书韩文草奏疏,弹劾宦官刘瑾等,下狱免归。瑾诛,起为江西提学副使,倚恃气节,陵轹台长,夺职。家居二十年而卒。尝谓汉后无文,唐后无诗,以复古为己任。与何景明、徐祯卿、边贡、朱应登、顾璘、陈沂、郑善夫、康海、王九思号十才子。又与何景明、徐祯卿、边贡、康海、王九思、王廷相号七才子,是为前七子。梦阳己作,诗宗杜甫,颇狂放可喜,文则诘屈警牙,殊少精彩,时人则视为宗匠。有《空同子集》、《弘德集》。

查看全部作品 →