古白杨行

百泉东岸三古杨,下枝扫拂书院墙,上枝瑟飒于穹苍。

空山野阴雷雨黑,柯干冥冥动山壁。剪伐难为栋梁用,盘踞番逃斧斤厄。

但见白日悲风发,宁知六月撑霜雪。烟色惨怆精灵聚,孤根倔强源泉裂。

忆昨访古憩其下,居人不敢留车马。落萚尚禁牛羊食,污秽颇遭县官打。

丞相古柏霹雳碎,将军大树空萧洒。罔头石路莎草长,孙邵李许同一堂。

春风漂泊予到此,不见古人惟古杨。古扬萧萧暮流急,波翻浪倒蛟龙泣。

卫女幽忧拾锦花,逋臣寂寞愁难立。君不见太行羊肠莫比数,上有毒蛇下猛虎。

樵斤猎火不虚日,桂柏椅桐气悽苦。呜呼杨兮杨兮,尔何盘根据兹土。

拼音

bǎi quán dōng àn sān gǔ yáng,xià zhī sǎo fú shū yuàn qiáng,shàng zhī sè sà yú qióng cāng。

kōng shān yě yīn léi yǔ hēi,kē gàn míng míng dòng shān bì。jiǎn fá nán wèi dòng liáng yòng,pán jù fān táo fǔ jīn è。

dàn jiàn bái rì bēi fēng fā,níng zhī liù yuè chēng shuāng xuě。yān sè cǎn chuàng jīng líng jù,gū gēn jué qiáng yuán quán liè。

yì zuó fǎng gǔ qì qí xià,jū rén bù gǎn liú chē mǎ。luò tuò shàng jìn niú yáng shí,wū huì pǒ zāo xiàn guān dǎ。

chéng xiāng gǔ bǎi pī lì suì,jiāng jūn dà shù kōng xiāo sǎ。wǎng tóu shí lù shā cǎo zhǎng,sūn shào lǐ xǔ tóng yī táng。

chūn fēng piāo pō yǔ dào cǐ,bù jiàn gǔ rén wéi gǔ yáng。gǔ yáng xiāo xiāo mù liú jí,bō fān làng dào jiāo lóng qì。

wèi nǚ yōu yōu shí jǐn huā,bū chén jì mò chóu nán lì。jūn bù jiàn tài xíng yáng cháng mò bǐ shù,shàng yǒu dú shé xià měng hǔ。

qiáo jīn liè huǒ bù xū rì,guì bǎi yǐ tóng qì qī kǔ。wū hū yáng xī yáng xī,ěr hé pán gēn jù zī tǔ。

作者介绍

李梦阳

明 · 1473年 - 1529年

明陕西庆阳人,徙居开封,字献吉,自号空同子。生于成化八年十二月中。弘治六年进士,授户部主事。武宗时,为尚书韩文草奏疏,弹劾宦官刘瑾等,下狱免归。瑾诛,起为江西提学副使,倚恃气节,陵轹台长,夺职。家居二十年而卒。尝谓汉后无文,唐后无诗,以复古为己任。与何景明、徐祯卿、边贡、朱应登、顾璘、陈沂、郑善夫、康海、王九思号十才子。又与何景明、徐祯卿、边贡、康海、王九思、王廷相号七才子,是为前七子。梦阳己作,诗宗杜甫,颇狂放可喜,文则诘屈警牙,殊少精彩,时人则视为宗匠。有《空同子集》、《弘德集》。

查看全部作品 →