四失诗和徐文长韵失书

摩诘无端认画师,禅心真在辋川时。

自馀平远转相袭,何代推迁能久垂。

盘礴人应歌薤露,名山僧每蜕茶毗。

只今飘泊萧然矣,禁得狂风四壁吹。

拼音

mó jí wú duān rèn huà shī,chán xīn zhēn zài wǎng chuān shí。

zì yú píng yuǎn zhuǎn xiāng xí,hé dài tuī qiān néng jiǔ chuí。

pán bó rén yīng gē xiè lù,míng shān sēng měi tuì chá pí。

zhǐ jīn piāo pō xiāo rán yǐ,jìn dé kuáng fēng sì bì chuī。

作者介绍

陈子升

明 · 1614年 - 1673以后年

明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

查看全部作品 →