寄板桥黎方回务光

板桥霜色带芳篱,四海才名怅昔时。

流水竟孤琴一曲,临风长见玉双枝。

藏书曝日恩犹在,裹革终天泪总垂。

国士只今惭马队,凌江不用奋长离。

拼音

bǎn qiáo shuāng sè dài fāng lí,sì hǎi cái míng chàng xī shí。

liú shuǐ jìng gū qín yī qū,lín fēng zhǎng jiàn yù shuāng zhī。

cáng shū pù rì ēn yóu zài,guǒ gé zhōng tiān lèi zǒng chuí。

guó shì zhǐ jīn cán mǎ duì,líng jiāng bù yòng fèn zhǎng lí。

作者介绍

陈子升

明 · 1614年 - 1673以后年

明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

查看全部作品 →