伶俐江口遇风作

北风吹舟冲石壁,我篙竞下如拒敌。

夹岸溟蒙沙乱飞,中流汹涌石相击。

舟破定知触鬼神,樯折有声如霹雳。

风狂岂可满帆张,长年不戒使我伤。

忠信宁忧白头浪,笑谈曾渡莲花洋。

不须弯弓射潮水,且复横槊赋诗章。

拼音

běi fēng chuī zhōu chōng shí bì,wǒ gāo jìng xià rú jù dí。

jiā àn míng méng shā luàn fēi,zhōng liú xiōng yǒng shí xiāng jī。

zhōu pò dìng zhī chù guǐ shén,qiáng zhé yǒu shēng rú pī lì。

fēng kuáng qǐ kě mǎn fān zhāng,zhǎng nián bù jiè shǐ wǒ shāng。

zhōng xìn níng yōu bái tóu làng,xiào tán céng dù lián huā yáng。

bù xū wān gōng shè cháo shuǐ,qiě fù héng shuò fù shī zhāng。

作者介绍

屈大均

明 · 1630年 - 1696年

明末清初广东番禺人,初名绍隆,字介子,号翁山。明末诸生。清初曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,名今种,字一灵、骚馀。中年仍改儒服,用今名。足迹遍及江浙与北方各省。诗与陈恭尹、梁佩兰称岭南三家。有《翁山文外、诗外》、《广东新语》、《四朝成仁录》等。均乾隆朝严禁之书。

查看全部作品 →