旅中同吴仲徵周彬野集庞君燕寓舍韩叔夜病不至次吴韵

客身浑欲托禅门,且莫寻僧度晓昏。

古道不孤山月鉴,清歌仍共院钟言。

瓷盘白剖霜梨大,石槛阴层露桂繁。

况值枚生才健甚,相如何事病梁园。

拼音

kè shēn hún yù tuō chán mén,qiě mò xún sēng dù xiǎo hūn。

gǔ dào bù gū shān yuè jiàn,qīng gē réng gòng yuàn zhōng yán。

cí pán bái pōu shuāng lí dà,shí kǎn yīn céng lù guì fán。

kuàng zhí méi shēng cái jiàn shén,xiāng rú hé shì bìng liáng yuán。

作者介绍

陈子升

明 · 1614年 - 1673以后年

明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

查看全部作品 →