归宗寺呈天然和尚 陈子升 明 四十年前恨不同,高山忽仰客途中。面当真处才云识,心待归时更叩空。墨碣字彯池水净,雪房炉射殿灯红。欣从两世师承地,况自昙摩海岸东。 拼音 sì shí nián qián hèn bù tóng,gāo shān hū yǎng kè tú zhōng。miàn dāng zhēn chù cái yún shí,xīn dài guī shí gèng kòu kōng。mò jié zì piāo chí shuǐ jìng,xuě fáng lú shè diàn dēng hóng。xīn cóng liǎng shì shī chéng dì,kuàng zì tán mó hǎi àn dōng。 作者介绍 陈 陈子升 明 · 1614年 - 1673以后年 明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。 查看全部作品 →