薤露

皇祖卜世久,所遗谁最忠。

先帝升鼎湖,数子攀厥龙。

殉死乃无穴,号呼而且从。

鼎缺于磨室,京畿置南邦。

多见以不怪,弃之如转蓬。

家衮奋海隅,树帜思得朋。

力尽躯以捐,愤怨塞苍穹。

呜呼复呜呼,岂惟汉义公。

拼音

huáng zǔ bo shì jiǔ,suǒ yí shuí zuì zhōng。

xiān dì shēng dǐng hú,shù zi pān jué lóng。

xùn sǐ nǎi wú xué,hào hū ér qiě cóng。

dǐng quē yú mó shì,jīng jī zhì nán bāng。

duō jiàn yǐ bù guài,qì zhī rú zhuǎn péng。

jiā gǔn fèn hǎi yú,shù zhì sī dé péng。

lì jǐn qū yǐ juān,fèn yuàn sāi cāng qióng。

wū hū fù wū hū,qǐ wéi hàn yì gōng。

作者介绍

陈子升

明 · 1614年 - 1673以后年

明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

查看全部作品 →