答张公亮揭阳慰予下第

丈夫身作楚人弓,照乘泣刖珠玉同。

咄嗟小儿怨秋风,迷阳不生大道中。

三年一赋灵光殿,蜃市银云看成变。

只因错认万言书,安得齐名三语掾。

琴张先生劝莫嗟,陈孔赭白骄谁家。

蓬心待扶惟直麻,行行采采幽兰花。

拼音

zhàng fū shēn zuò chǔ rén gōng,zhào chéng qì yuè zhū yù tóng。

duō jiē xiǎo ér yuàn qiū fēng,mí yáng bù shēng dà dào zhōng。

sān nián yī fù líng guāng diàn,shèn shì yín yún kàn chéng biàn。

zhǐ yīn cuò rèn wàn yán shū,ān dé qí míng sān yǔ yuàn。

qín zhāng xiān shēng quàn mò jiē,chén kǒng zhě bái jiāo shuí jiā。

péng xīn dài fú wéi zhí má,xíng xíng cǎi cǎi yōu lán huā。

作者介绍

陈子升

明 · 1614年 - 1673以后年

明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

查看全部作品 →