怀兰引

越罗织得吴蚕死,裁向青楼悬近水。

旁人劝道休洗红,请解楼西收向东。

东楼初日西栖夜,夜月照人人在下。

楼前月明常入人,楼后灯悬春自嫁。

中有一人字秀兰,不长不短千娇姹。

依稀记是广陵生,意已倾城名尚亚。

送旧迎新未一年,王孙痴迷公子颠。

颠迷态尽轻相对,不爱贵人爱优辈。

一优自言最少年,浪荡梨园专取配。

不难借债转将来,金重身轻重数倍。

沉香海青作娇客,细帻连眉边窄窄。

生涯向似棹船郎,典得铜街主人宅。

初来半月当从良,池边三十六鸳鸯。

鸳鸯别对应相避,南北东西鱼乱戏。

时嗔时喜真作俳,莫往莫来终风霾。

赌去稍卖寒衣服,穷来渐渐取金钗。

别有营间名阿满,此优捖牵情不断。

须令逼下旧时人,才与重开新样春。

变云起浪多龃龉,可怜柔脂受击楚。

朝朝暮暮太相煎,驱去觅钱换米煮。

此何窸窣彼何浓,狂且独拥娇芙蓉。

笼中鹦鹉不得脱,戏作猢狲强挑挞。

悉心向人人尽哀,客子将金欲娶回。

徒将此苦易彼乐,虚言高价无力媒。

人家流苏玳瑁床,幽窗团结龙涎香。

隐回清泪背清炬,知心问心一夜语。

三十年前张四名,人人欲死村村争。

于今子长孙善走,相代擎茶上戏棚。

冯细从良初不久,仍歌旧曲劝人酒。

忽然削发变为尼,住向南郊菜塘口。

为尼不久还作唱,双缠紧系罗包首。

世上纷纭颠倒多,参禅大将从军妇。

诸姬转徙天运然,独有秀兰人不怜。

日嗟日叹无休息,叹到将军听不得。

一朝侍坐众宾筵,缚出优来面如墨。

情甘输妇赎得生,乞娘一言高座侧。

鹯容骂尽还自羞,从此人间不相识。

秋深有客来长河,河上青沙荡白波。

车尘马迹凝秋水,如是军旌归路过。

上船武妓遮鱼贯,中有湘裙露寸半。

欲行不行怯路难,须臾众步相凌乱。

我闻客言方有怀,暗缸朦月尽安排。

白日扬声响高屋,缓声却转疑丝竹。

锵然飞雁鸣一声,客舍门虚见山木。

拼音

yuè luó zhī dé wú cán sǐ,cái xiàng qīng lóu xuán jìn shuǐ。

páng rén quàn dào xiū xǐ hóng,qǐng jiě lóu xī shōu xiàng dōng。

dōng lóu chū rì xī qī yè,yè yuè zhào rén rén zài xià。

lóu qián yuè míng cháng rù rén,lóu hòu dēng xuán chūn zì jià。

zhōng yǒu yī rén zì xiù lán,bù zhǎng bù duǎn qiān jiāo chà。

yī xī jì shì guǎng líng shēng,yì yǐ qīng chéng míng shàng yà。

sòng jiù yíng xīn wèi yī nián,wáng sūn chī mí gōng zi diān。

diān mí tài jǐn qīng xiāng duì,bù ài guì rén ài yōu bèi。

yī yōu zì yán zuì shǎo nián,làng dàng lí yuán zhuān qǔ pèi。

bù nán jiè zhài zhuǎn jiāng lái,jīn zhòng shēn qīng zhòng shù bèi。

chén xiāng hǎi qīng zuò jiāo kè,xì zé lián méi biān zhǎi zhǎi。

shēng yá xiàng shì zhào chuán láng,diǎn dé tóng jiē zhǔ rén zhái。

chū lái bàn yuè dāng cóng liáng,chí biān sān shí liù yuān yāng。

yuān yāng bié duì yīng xiāng bì,nán běi dōng xī yú luàn xì。

shí chēn shí xǐ zhēn zuò pái,mò wǎng mò lái zhōng fēng mái。

dǔ qù shāo mài hán yī fú,qióng lái jiàn jiàn qǔ jīn chāi。

bié yǒu yíng jiān míng ā mǎn,cǐ yōu wán qiān qíng bù duàn。

xū lìng bī xià jiù shí rén,cái yǔ zhòng kāi xīn yàng chūn。

biàn yún qǐ làng duō jǔ yǔ,kě lián róu zhī shòu jī chǔ。

cháo cháo mù mù tài xiāng jiān,qū qù mì qián huàn mǐ zhǔ。

cǐ hé xī sū bǐ hé nóng,kuáng qiě dú yōng jiāo fú róng。

lóng zhōng yīng wǔ bù dé tuō,xì zuò hú sūn qiáng tiāo tà。

xī xīn xiàng rén rén jǐn āi,kè zi jiāng jīn yù qǔ huí。

tú jiāng cǐ kǔ yì bǐ lè,xū yán gāo jià wú lì méi。

rén jiā liú sū dài mào chuáng,yōu chuāng tuán jié lóng xián xiāng。

yǐn huí qīng lèi bèi qīng jù,zhī xīn wèn xīn yī yè yǔ。

sān shí nián qián zhāng sì míng,rén rén yù sǐ cūn cūn zhēng。

yú jīn zi zhǎng sūn shàn zǒu,xiāng dài qíng chá shàng xì péng。

féng xì cóng liáng chū bù jiǔ,réng gē jiù qū quàn rén jiǔ。

hū rán xuē fā biàn wèi ní,zhù xiàng nán jiāo cài táng kǒu。

wèi ní bù jiǔ hái zuò chàng,shuāng chán jǐn xì luó bāo shǒu。

shì shàng fēn yún diān dào duō,cān chán dà jiāng cóng jūn fù。

zhū jī zhuǎn xǐ tiān yùn rán,dú yǒu xiù lán rén bù lián。

rì jiē rì tàn wú xiū xī,tàn dào jiāng jūn tīng bù dé。

yī cháo shì zuò zhòng bīn yán,fù chū yōu lái miàn rú mò。

qíng gān shū fù shú dé shēng,qǐ niáng yī yán gāo zuò cè。

zhān róng mà jǐn hái zì xiū,cóng cǐ rén jiān bù xiāng shí。

qiū shēn yǒu kè lái zhǎng hé,hé shàng qīng shā dàng bái bō。

chē chén mǎ jì níng qiū shuǐ,rú shì jūn jīng guī lù guò。

shàng chuán wǔ jì zhē yú guàn,zhōng yǒu xiāng qún lù cùn bàn。

yù xíng bù xíng qiè lù nán,xū yú zhòng bù xiāng líng luàn。

wǒ wén kè yán fāng yǒu huái,àn gāng méng yuè jǐn ān pái。

bái rì yáng shēng xiǎng gāo wū,huǎn shēng què zhuǎn yí sī zhú。

qiāng rán fēi yàn míng yī shēng,kè shě mén xū jiàn shān mù。

作者介绍

陈子升

明 · 1614年 - 1673以后年

明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

查看全部作品 →