答俗人 陈子升 明 天苍地莽,飘然一客。虎变龙文,鸿荒自辟。南郭天籁,东方星谪。鱼可钓兮为任,雀可罗兮似翟。碎京市之胡琴,语寒山之片石。抗往古兮论生平,君不可兮知姓名。四百峰头春色在,荷锄独往种瑶英。 拼音 tiān cāng dì mǎng,piāo rán yī kè。hǔ biàn lóng wén,hóng huāng zì pì。nán guō tiān lài,dōng fāng xīng zhé。yú kě diào xī wèi rèn,què kě luó xī shì dí。suì jīng shì zhī hú qín,yǔ hán shān zhī piàn shí。kàng wǎng gǔ xī lùn shēng píng,jūn bù kě xī zhī xìng míng。sì bǎi fēng tóu chūn sè zài,hé chú dú wǎng zhǒng yáo yīng。 作者介绍 陈 陈子升 明 · 1614年 - 1673以后年 明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。 查看全部作品 →