青霞子歌为郭生赋兼简刘焕之阿字澹归二上人

青霞子,昔住丹霞山。壮岁从师客南越,家乡回首古秦关。

自言十六十七时,修真炼气寻希夷。静中虚室能生白,坐使元阳含早晖。

参同契中颇紬绎,未叩羲文穷大易。丹霞跽请郁先生,三绝韦编观未画。

要妙全窥太极图,绪言发挥二篇策。侍立匡床师返真,彷徨浊世求三益。

旧友黄门久出家,亦持锡杖开丹霞。霞光照仙还现佛,并至珠江烟水涯。

我向珠江得居止,主人意气云霄似。出身戎马心大儒,鞅掌勤劳归性理。

闲邀禅客恣高谈,排关忽见青霞子。座中复有阿首座,舌长放出雷声大。

一时四子三教同,惟我赘疣添一个。青霞子,丹霞僧,多谢主人能得朋。

未可轻传讲德论,恐令闻者如苍蝇。

拼音

qīng xiá zi,xī zhù dān xiá shān。zhuàng suì cóng shī kè nán yuè,jiā xiāng huí shǒu gǔ qín guān。

zì yán shí liù shí qī shí,xiū zhēn liàn qì xún xī yí。jìng zhōng xū shì néng shēng bái,zuò shǐ yuán yáng hán zǎo huī。

cān tóng qì zhōng pǒ chóu yì,wèi kòu xī wén qióng dà yì。dān xiá jì qǐng yù xiān shēng,sān jué wéi biān guān wèi huà。

yào miào quán kuī tài jí tú,xù yán fā huī èr piān cè。shì lì kuāng chuáng shī fǎn zhēn,páng huáng zhuó shì qiú sān yì。

jiù yǒu huáng mén jiǔ chū jiā,yì chí xī zhàng kāi dān xiá。xiá guāng zhào xiān hái xiàn fú,bìng zhì zhū jiāng yān shuǐ yá。

wǒ xiàng zhū jiāng dé jū zhǐ,zhǔ rén yì qì yún xiāo shì。chū shēn róng mǎ xīn dà rú,yāng zhǎng qín láo guī xìng lǐ。

xián yāo chán kè zì gāo tán,pái guān hū jiàn qīng xiá zi。zuò zhōng fù yǒu ā shǒu zuò,shé zhǎng fàng chū léi shēng dà。

yī shí sì zi sān jiào tóng,wéi wǒ zhuì yóu tiān yī gè。qīng xiá zi,dān xiá sēng,duō xiè zhǔ rén néng dé péng。

wèi kě qīng chuán jiǎng dé lùn,kǒng lìng wén zhě rú cāng yíng。

作者介绍

陈子升

明 · 1614年 - 1673以后年

明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

查看全部作品 →