赠杨允铭小篆歌

史籀大篆李斯变,变为小篆今独传。

绎山秦望石皆裂,馀者散失如飘烟。

诅楚之文大相似,先出李斯三百年。

李斯无乃踵其武,体同画异难后先。

后传八体亦有篆,雕虫何由得传远。

汉武书师蜕凡骨,曹喜李潮探御脔。

徐铉承之非不佳,形质仅堪称■匾。

同时作者岂无人,欲得美名何偃蹇。

元初最数松雪翁,白野亦可追其踪。

鄱阳伯温用心苦,钱塘益思无限功。

四明文运代不泯,学字亦有前贤风。

三代鼎彝俱在目,杨生晚出参其中。

杨生深用李斯力,能使笔锋归正直。

清圜瘦硬玉削成,每逢好事留其迹。

人心正喜趋末流,谁将旷古渊源求。

倘使淳风追前代,杨生亦足裨皇猷。

拼音

shǐ zhòu dà zhuàn lǐ sī biàn,biàn wèi xiǎo zhuàn jīn dú chuán。

yì shān qín wàng shí jiē liè,yú zhě sàn shī rú piāo yān。

zǔ chǔ zhī wén dà xiāng shì,xiān chū lǐ sī sān bǎi nián。

lǐ sī wú nǎi zhǒng qí wǔ,tǐ tóng huà yì nán hòu xiān。

hòu chuán bā tǐ yì yǒu zhuàn,diāo chóng hé yóu dé chuán yuǎn。

hàn wǔ shū shī tuì fán gǔ,cáo xǐ lǐ cháo tàn yù luán。

xú xuàn chéng zhī fēi bù jiā,xíng zhì jǐn kān chēng biǎn。

tóng shí zuò zhě qǐ wú rén,yù dé měi míng hé yǎn jiǎn。

yuán chū zuì shù sōng xuě wēng,bái yě yì kě zhuī qí zōng。

pó yáng bó wēn yòng xīn kǔ,qián táng yì sī wú xiàn gōng。

sì míng wén yùn dài bù mǐn,xué zì yì yǒu qián xián fēng。

sān dài dǐng yí jù zài mù,yáng shēng wǎn chū cān qí zhōng。

yáng shēng shēn yòng lǐ sī lì,néng shǐ bǐ fēng guī zhèng zhí。

qīng huán shòu yìng yù xuē chéng,měi féng hǎo shì liú qí jì。

rén xīn zhèng xǐ qū mò liú,shuí jiāng kuàng gǔ yuān yuán qiú。

tǎng shǐ chún fēng zhuī qián dài,yáng shēng yì zú bì huáng yóu。

作者介绍

乌斯道

明 · ? - ?

元明间浙江慈溪人,字继善。乌本良弟。与兄俱有学行。长于诗,意兴高远,飘逸出群。尤精书法。洪武初得有司荐,为永新县令,有惠政。后坐事谪戍定远。放还,卒。有《秋吟稿》、《春草斋集》。

查看全部作品 →