丁孝子诗

丁鹤年,精诚之心上达九天。丁鹤年,精诚之心下达九泉。

先翁曾长武昌县,死葬山中厄兵变。山中父老怀甘棠,修筑堂封自相劝。

鹤年避乱东海头,年深道阻生烦忧。乱靖还寻武昌路,泪痕滴满先翁丘。

彷徨改葬樊山侧,不惜黄金换沙石。此身尚在天地间,何事能令慰朝夕。

卜日已定雨漫漫,十日不止难下棺。仰首呼天雨中拜,雨为阁驻阴云端。

葬后仓皇下山去,大雨依然大如注。是时送葬纷如云,祭奠争趋墓边路。

母困干戈生别离,儿大母死才得归。但闻母死葬村落,问人葬地俱不知。

村落蓬蒿暗荒土,数月走寻心独苦。焚香祝母如有灵,为报沉沦在何许。

梦中忽见别时容,步上高堂言未终。牵衣恸哭自惊觉,清晨起接邻家翁。

翁言昨夜梦而母,亲出房栊赠尊酒。梦间此夕精灵通,早晚应当见枯朽。

共披荆棘凌风霜,平地有坎疑有藏。洒饭陈辞属深土,遗骸果见生辉光。

恐认他人心臲?,啮血淋漓试枯骨。枯骨通红知可征,一齿当门正如漆。

重制衣冠新作坟,迁葬母骨安母魂。积恨谁知满胸臆,烈风顿扫空中云。

丁鹤年,病且癯,何异常人七尺躯。丁鹤年,能读书,何人不解探玄珠。

一片精诚独如此,回首世人空有子。

拼音

dīng hè nián,jīng chéng zhī xīn shàng dá jiǔ tiān。dīng hè nián,jīng chéng zhī xīn xià dá jiǔ quán。

xiān wēng céng zhǎng wǔ chāng xiàn,sǐ zàng shān zhōng è bīng biàn。shān zhōng fù lǎo huái gān táng,xiū zhù táng fēng zì xiāng quàn。

hè nián bì luàn dōng hǎi tóu,nián shēn dào zǔ shēng fán yōu。luàn jìng hái xún wǔ chāng lù,lèi hén dī mǎn xiān wēng qiū。

páng huáng gǎi zàng fán shān cè,bù xī huáng jīn huàn shā shí。cǐ shēn shàng zài tiān dì jiān,hé shì néng lìng wèi cháo xī。

bo rì yǐ dìng yǔ màn màn,shí rì bù zhǐ nán xià guān。yǎng shǒu hū tiān yǔ zhōng bài,yǔ wèi gé zhù yīn yún duān。

zàng hòu cāng huáng xià shān qù,dà yǔ yī rán dà rú zhù。shì shí sòng zàng fēn rú yún,jì diàn zhēng qū mù biān lù。

mǔ kùn gàn gē shēng bié lí,ér dà mǔ sǐ cái dé guī。dàn wén mǔ sǐ zàng cūn luò,wèn rén zàng dì jù bù zhī。

cūn luò péng hāo àn huāng tǔ,shù yuè zǒu xún xīn dú kǔ。fén xiāng zhù mǔ rú yǒu líng,wèi bào chén lún zài hé xǔ。

mèng zhōng hū jiàn bié shí róng,bù shàng gāo táng yán wèi zhōng。qiān yī tòng kū zì jīng jué,qīng chén qǐ jiē lín jiā wēng。

wēng yán zuó yè mèng ér mǔ,qīn chū fáng lóng zèng zūn jiǔ。mèng jiān cǐ xī jīng líng tōng,zǎo wǎn yīng dāng jiàn kū xiǔ。

gòng pī jīng jí líng fēng shuāng,píng dì yǒu kǎn yí yǒu cáng。sǎ fàn chén cí shǔ shēn tǔ,yí hái guǒ jiàn shēng huī guāng。

kǒng rèn tā rén xīn niè,niè xuè lín lí shì kū gǔ。kū gǔ tōng hóng zhī kě zhēng,yī chǐ dāng mén zhèng rú qī。

zhòng zhì yī guān xīn zuò fén,qiān zàng mǔ gǔ ān mǔ hún。jī hèn shuí zhī mǎn xiōng yì,liè fēng dùn sǎo kōng zhōng yún。

dīng hè nián,bìng qiě qú,hé yì cháng rén qī chǐ qū。dīng hè nián,néng dú shū,hé rén bù jiě tàn xuán zhū。

yī piàn jīng chéng dú rú cǐ,huí shǒu shì rén kōng yǒu zi。

作者介绍

乌斯道

明 · ? - ?

元明间浙江慈溪人,字继善。乌本良弟。与兄俱有学行。长于诗,意兴高远,飘逸出群。尤精书法。洪武初得有司荐,为永新县令,有惠政。后坐事谪戍定远。放还,卒。有《秋吟稿》、《春草斋集》。

查看全部作品 →