临邛行

临邛令前请奏琴,王孙有女能知音。

一曲艳歌传绣户,无端挑起凤凰心。

侍者殷勤通彼美,风流放诞那能已。

罗敷不肯见金夫,文君苦欲依才子。

临邛还作酒家胡,脸际芙蓉绝代无。

钱多会数黄金错,丝短能提白玉壶。

雍容时浣锦江水,慷慨或裂红罗襦。

嫁时衣物俄分与,家童钱帛兼无数。

归向成都作富人,宫商一任勤綦组。

子虚有赋无知者,一日声名动金马。

心存风谏本离骚,靡丽曲终方奏雅。

大人颂成欢至尊,飘飘气欲凌寒门。

生幸长卿共时代,得闻仙道齐轩辕。

长门复幸陈王后,一赋能令恩似旧。

金与文君取洒来,不为长卿作婚媾。

茂陵求女成荒淫,非关妾妒绿衣深。

只为君多消渴疾,凄悲故作白头吟。

自君为郎每称病,草木书成图养性。

两意俄分乌鹊栖,一心未毕鸳鸯命。

为君羞看女贞花,为君羞对离鸾镜。

同衾共枕方须臾,忍教燕婉成蘧蒢。

鲤鱼离蓰亦有尾,鸳鸯缠绵将有雏。

妾身自同山上雪,君心好似云间月。

月肯回光阙复图,雪益含辉彻肌骨。

意气如何让妇人,凤凰始终须一身。

永托孳尾言尚在,愿为比翼长相亲。

拼音

lín qióng lìng qián qǐng zòu qín,wáng sūn yǒu nǚ néng zhī yīn。

yī qū yàn gē chuán xiù hù,wú duān tiāo qǐ fèng huáng xīn。

shì zhě yīn qín tōng bǐ měi,fēng liú fàng dàn nà néng yǐ。

luó fū bù kěn jiàn jīn fū,wén jūn kǔ yù yī cái zi。

lín qióng hái zuò jiǔ jiā hú,liǎn jì fú róng jué dài wú。

qián duō huì shù huáng jīn cuò,sī duǎn néng tí bái yù hú。

yōng róng shí huàn jǐn jiāng shuǐ,kāng kǎi huò liè hóng luó rú。

jià shí yī wù é fēn yǔ,jiā tóng qián bó jiān wú shù。

guī xiàng chéng dōu zuò fù rén,gōng shāng yī rèn qín qí zǔ。

zi xū yǒu fù wú zhī zhě,yī rì shēng míng dòng jīn mǎ。

xīn cún fēng jiàn běn lí sāo,mí lì qū zhōng fāng zòu yǎ。

dà rén sòng chéng huān zhì zūn,piāo piāo qì yù líng hán mén。

shēng xìng zhǎng qīng gòng shí dài,dé wén xiān dào qí xuān yuán。

zhǎng mén fù xìng chén wáng hòu,yī fù néng lìng ēn shì jiù。

jīn yǔ wén jūn qǔ sǎ lái,bù wèi zhǎng qīng zuò hūn gòu。

mào líng qiú nǚ chéng huāng yín,fēi guān qiè dù lǜ yī shēn。

zhǐ wèi jūn duō xiāo kě jí,qī bēi gù zuò bái tóu yín。

zì jūn wèi láng měi chēng bìng,cǎo mù shū chéng tú yǎng xìng。

liǎng yì é fēn wū què qī,yī xīn wèi bì yuān yāng mìng。

wèi jūn xiū kàn nǚ zhēn huā,wèi jūn xiū duì lí luán jìng。

tóng qīn gòng zhěn fāng xū yú,rěn jiào yàn wǎn chéng qú chú。

lǐ yú lí xǐ yì yǒu wěi,yuān yāng chán mián jiāng yǒu chú。

qiè shēn zì tóng shān shàng xuě,jūn xīn hǎo shì yún jiān yuè。

yuè kěn huí guāng quē fù tú,xuě yì hán huī chè jī gǔ。

yì qì rú hé ràng fù rén,fèng huáng shǐ zhōng xū yī shēn。

yǒng tuō zī wěi yán shàng zài,yuàn wèi bǐ yì zhǎng xiāng qīn。

作者介绍

屈大均

明 · 1630年 - 1696年

明末清初广东番禺人,初名绍隆,字介子,号翁山。明末诸生。清初曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,名今种,字一灵、骚馀。中年仍改儒服,用今名。足迹遍及江浙与北方各省。诗与陈恭尹、梁佩兰称岭南三家。有《翁山文外、诗外》、《广东新语》、《四朝成仁录》等。均乾隆朝严禁之书。

查看全部作品 →