水车

江中栅松纷无数,奔流横截相支柱。

要令江水尽湍急,势似惊滩石龃龉。

松身入水苦不朽,老龙一一皆锥处。

即枯尚裹霜鳞甲,断节膏流未成土。

何年五鬣失轮囷,潜无首尾谁知汝。

槎枒但有齿角用,纵横水中若钩距。

水车因尔得旋转,昼夜轮翻起风雨。

一车灌田四十亩,槽槽相接输甘乳。

舟人最苦水车多,上车下车色无主。

车车渐高高入云,车尾车头争鼓舞。

身强撑折湾湾篙,篙势有如大黄弩。

水浅不苦苦水深,雨多久已迷洲渚。

从阳向少乾旱忧,岁岁有收盛禾黍。

估人来往水车旁,各奋长篙助公姥。

我行虽觉此路艰,终爱水车利农圃。

丈人抱瓮一何愚,岂知桔槔施已普。

圣人制器因自然,机事前民从上古。

绝圣弃智非神明,大巧斯为道所取。

拼音

jiāng zhōng zhà sōng fēn wú shù,bēn liú héng jié xiāng zhī zhù。

yào lìng jiāng shuǐ jǐn tuān jí,shì shì jīng tān shí jǔ yǔ。

sōng shēn rù shuǐ kǔ bù xiǔ,lǎo lóng yī yī jiē zhuī chù。

jí kū shàng guǒ shuāng lín jiǎ,duàn jié gāo liú wèi chéng tǔ。

hé nián wǔ liè shī lún qūn,qián wú shǒu wěi shuí zhī rǔ。

chá yā dàn yǒu chǐ jiǎo yòng,zòng héng shuǐ zhōng ruò gōu jù。

shuǐ chē yīn ěr dé xuán zhuǎn,zhòu yè lún fān qǐ fēng yǔ。

yī chē guàn tián sì shí mǔ,cáo cáo xiāng jiē shū gān rǔ。

zhōu rén zuì kǔ shuǐ chē duō,shàng chē xià chē sè wú zhǔ。

chē chē jiàn gāo gāo rù yún,chē wěi chē tóu zhēng gǔ wǔ。

shēn qiáng chēng zhé wān wān gāo,gāo shì yǒu rú dà huáng nǔ。

shuǐ qiǎn bù kǔ kǔ shuǐ shēn,yǔ duō jiǔ yǐ mí zhōu zhǔ。

cóng yáng xiàng shǎo qián hàn yōu,suì suì yǒu shōu shèng hé shǔ。

gū rén lái wǎng shuǐ chē páng,gè fèn zhǎng gāo zhù gōng lǎo。

wǒ xíng suī jué cǐ lù jiān,zhōng ài shuǐ chē lì nóng pǔ。

zhàng rén bào wèng yī hé yú,qǐ zhī jú gāo shī yǐ pǔ。

shèng rén zhì qì yīn zì rán,jī shì qián mín cóng shàng gǔ。

jué shèng qì zhì fēi shén míng,dà qiǎo sī wèi dào suǒ qǔ。

作者介绍

屈大均

明 · 1630年 - 1696年

明末清初广东番禺人,初名绍隆,字介子,号翁山。明末诸生。清初曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,名今种,字一灵、骚馀。中年仍改儒服,用今名。足迹遍及江浙与北方各省。诗与陈恭尹、梁佩兰称岭南三家。有《翁山文外、诗外》、《广东新语》、《四朝成仁录》等。均乾隆朝严禁之书。

查看全部作品 →