送方瞳子

家本浮罗上,仙人日往还。就中勾漏令,似尔芙蓉颜。

芙蓉颜兮谁不悦,朝如丹霞暮如雪。弄玉来教紫凤箫,灵峨照以瑶台月。

月出瑶台奈乐何,忽乘天马超天河。遨游每共东方朔,功业聊为马伏波。

干金买得鱼肠剑,七宝装成狮子花。天下侯王犹草泽,江东子弟已干戈。

问君望气意如何,五色龙文嵩雒多。我作班彪王命论,群雄不敢思并吞。

赤眉必有长安败,王莽终遭宣室焚。自古帝王尽天授,云台诸将罗星宿。

子房奉是赤松流,汉家乃继唐尧后。春日张筵戏马台,千枝芍药送春来。

燕姬竞作莲花旋,羌笛齐吹阿亸回。惨淡风云归沛上,苍茫淮海入金杯。

看君醉后挥鞭去,飒飒龙沙万里开。

拼音

jiā běn fú luó shàng,xiān rén rì wǎng hái。jiù zhōng gōu lòu lìng,shì ěr fú róng yán。

fú róng yán xī shuí bù yuè,cháo rú dān xiá mù rú xuě。nòng yù lái jiào zǐ fèng xiāo,líng é zhào yǐ yáo tái yuè。

yuè chū yáo tái nài lè hé,hū chéng tiān mǎ chāo tiān hé。áo yóu měi gòng dōng fāng shuò,gōng yè liáo wèi mǎ fú bō。

gàn jīn mǎi dé yú cháng jiàn,qī bǎo zhuāng chéng shī zi huā。tiān xià hóu wáng yóu cǎo zé,jiāng dōng zi dì yǐ gàn gē。

wèn jūn wàng qì yì rú hé,wǔ sè lóng wén sōng luò duō。wǒ zuò bān biāo wáng mìng lùn,qún xióng bù gǎn sī bìng tūn。

chì méi bì yǒu zhǎng ān bài,wáng mǎng zhōng zāo xuān shì fén。zì gǔ dì wáng jǐn tiān shòu,yún tái zhū jiāng luó xīng sù。

zi fáng fèng shì chì sōng liú,hàn jiā nǎi jì táng yáo hòu。chūn rì zhāng yán xì mǎ tái,qiān zhī sháo yào sòng chūn lái。

yàn jī jìng zuò lián huā xuán,qiāng dí qí chuī ā duǒ huí。cǎn dàn fēng yún guī pèi shàng,cāng máng huái hǎi rù jīn bēi。

kàn jūn zuì hòu huī biān qù,sà sà lóng shā wàn lǐ kāi。

作者介绍

屈大均

明 · 1630年 - 1696年

明末清初广东番禺人,初名绍隆,字介子,号翁山。明末诸生。清初曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,名今种,字一灵、骚馀。中年仍改儒服,用今名。足迹遍及江浙与北方各省。诗与陈恭尹、梁佩兰称岭南三家。有《翁山文外、诗外》、《广东新语》、《四朝成仁录》等。均乾隆朝严禁之书。

查看全部作品 →