赋得蝴蝶茧赠王黄门幼华

罗浮蝴蝶有洞穴,天蛾吐丝白如雪。

千丝万丝作一茧,仙胎只为凤车结。

终日缠绵如有情,变化一一通神明。

茧中久蛰经霜雪,雌雄之雷不能惊。

枝间厚裹乌桕叶,山人采得盈筐箧。

四百峰边大小村,家家皆有大蝴蝶。

黄门近自京华来,邀我共上麻姑台。

不爱纷纷五色鸟,不求朵朵同心梅。

只怜凤子多香茧,神物人间知者鲜。

携归置在梧桐间,明岁车轮双翅展。

仙人骥骥最相宜,庄得其雄老得雌。

云霞衣服谁能似,日月精华总在兹。

君亦当年勾漏令,自入罗浮多啸咏。

鲍靓丹炉造未能,袁宏山疏题初竟。

干金何物作装还,蝴蝶之茧徒斑斑。

已掷沉香教作浦,更包锦石使成山。

拼音

luó fú hú dié yǒu dòng xué,tiān é tǔ sī bái rú xuě。

qiān sī wàn sī zuò yī jiǎn,xiān tāi zhǐ wèi fèng chē jié。

zhōng rì chán mián rú yǒu qíng,biàn huà yī yī tōng shén míng。

jiǎn zhōng jiǔ zhé jīng shuāng xuě,cí xióng zhī léi bù néng jīng。

zhī jiān hòu guǒ wū jiù yè,shān rén cǎi dé yíng kuāng qiè。

sì bǎi fēng biān dà xiǎo cūn,jiā jiā jiē yǒu dà hú dié。

huáng mén jìn zì jīng huá lái,yāo wǒ gòng shàng má gū tái。

bù ài fēn fēn wǔ sè niǎo,bù qiú duǒ duǒ tóng xīn méi。

zhǐ lián fèng zi duō xiāng jiǎn,shén wù rén jiān zhī zhě xiān。

xié guī zhì zài wú tóng jiān,míng suì chē lún shuāng chì zhǎn。

xiān rén jì jì zuì xiāng yí,zhuāng dé qí xióng lǎo dé cí。

yún xiá yī fú shuí néng shì,rì yuè jīng huá zǒng zài zī。

jūn yì dāng nián gōu lòu lìng,zì rù luó fú duō xiào yǒng。

bào jìng dān lú zào wèi néng,yuán hóng shān shū tí chū jìng。

gàn jīn hé wù zuò zhuāng hái,hú dié zhī jiǎn tú bān bān。

yǐ zhì chén xiāng jiào zuò pǔ,gèng bāo jǐn shí shǐ chéng shān。

作者介绍

屈大均

明 · 1630年 - 1696年

明末清初广东番禺人,初名绍隆,字介子,号翁山。明末诸生。清初曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,名今种,字一灵、骚馀。中年仍改儒服,用今名。足迹遍及江浙与北方各省。诗与陈恭尹、梁佩兰称岭南三家。有《翁山文外、诗外》、《广东新语》、《四朝成仁录》等。均乾隆朝严禁之书。

查看全部作品 →