琵琶行赠蒲衣子

王郎好音能琵琶,千态万恨归边沙。明妃紫台作胡语,公主乌孙思汉家。

慷慨惟凭马上乐,凄凉岂必军中笳。新声鼓出好词曲,三日一调劳红牙。

古词元人百杂剧,新曲《牡丹》兼《浣纱》。伯龙红友供繁弄,酒酣一唱三咨嗟。

改调高弹飒风雨,攒点忽似更虾蟆。手搊口歌声若一,丝肉粉飘如飞花。

小声吹裂漆筚篥,大声掺乱渔阳挝。自矜琵琶与琴应,眩精骇耳非淫哇。

一一晖音合清浊,上腔下柱同整斜。十指绝光若惊电,双袖奋影争流霞。

乱击空中白翎雀,横奔塞上拳毛騧。毛血淋漓尽挥洒,又如胡汉相纷拿。

大雷小雷响四迸,天惊石破愁女娲。儿女呢呢不得语,恩怨尔汝潜相加。

缓调平弦有时倦,掩抑奇态嫌■?。联绵断续转呜咽,又如縆瑟悲瓠巴。

一激一昂真当泣,哀歌销尽情萌芽。鹍弦石槽兼铁拨,翻嫌古法多喧哗。

逢君但乞《飞龙引》,发扬蹈厉除奸邪。镇西更作《大道曲》,罗襦胡床临闉阇。

阮咸凄锵竹林下,风流岂似居琅琊。我今烦冤神越散,《大招》须君为景差。

不然节奏尽传我,十调五调成豪奢。一枚昨致惠文妇,槽用香楠连木瓜。

得曹左手裴右手,亦可持慰吾秦嘉。琵琶弟子君多少,中有几人颜如荼。

枫香定移西楼女,鞋带可记杨家娃。得君琵琶诸楔子,鼙婆旧谱宁足夸。

梳山音律此一种,教坊买断倾金车。王郎王郎尔莫苦,埋忧国腹如丹砂。

天际真人既有此,北窗肢脚殊风华。

拼音

wáng láng hǎo yīn néng pí pá,qiān tài wàn hèn guī biān shā。míng fēi zǐ tái zuò hú yǔ,gōng zhǔ wū sūn sī hàn jiā。

kāng kǎi wéi píng mǎ shàng lè,qī liáng qǐ bì jūn zhōng jiā。xīn shēng gǔ chū hǎo cí qū,sān rì yī diào láo hóng yá。

gǔ cí yuán rén bǎi zá jù,xīn qū mǔ dān jiān huàn shā。bó lóng hóng yǒu gōng fán nòng,jiǔ hān yī chàng sān zī jiē。

gǎi diào gāo dàn sà fēng yǔ,zǎn diǎn hū shì gèng xiā má。shǒu chōu kǒu gē shēng ruò yī,sī ròu fěn piāo rú fēi huā。

xiǎo shēng chuī liè qī bì lì,dà shēng càn luàn yú yáng wō。zì jīn pí pá yǔ qín yīng,xuàn jīng hài ěr fēi yín wa。

yī yī huī yīn hé qīng zhuó,shàng qiāng xià zhù tóng zhěng xié。shí zhǐ jué guāng ruò jīng diàn,shuāng xiù fèn yǐng zhēng liú xiá。

luàn jī kōng zhōng bái líng què,héng bēn sāi shàng quán máo guā。máo xuè lín lí jǐn huī sǎ,yòu rú hú hàn xiāng fēn ná。

dà léi xiǎo léi xiǎng sì bèng,tiān jīng shí pò chóu nǚ wā。ér nǚ ne ne bù dé yǔ,ēn yuàn ěr rǔ qián xiāng jiā。

huǎn diào píng xián yǒu shí juàn,yǎn yì qí tài xián qiā。lián mián duàn xù zhuǎn wū yàn,yòu rú gēng sè bēi hù bā。

yī jī yī áng zhēn dāng qì,āi gē xiāo jǐn qíng méng yá。kūn xián shí cáo jiān tiě bō,fān xián gǔ fǎ duō xuān huā。

féng jūn dàn qǐ fēi lóng yǐn,fā yáng dǎo lì chú jiān xié。zhèn xī gèng zuò dà dào qū,luó rú hú chuáng lín yīn dū。

ruǎn xián qī qiāng zhú lín xià,fēng liú qǐ shì jū láng yá。wǒ jīn fán yuān shén yuè sàn,dà zhāo xū jūn wèi jǐng chà。

bù rán jié zòu jǐn chuán wǒ,shí diào wǔ diào chéng háo shē。yī méi zuó zhì huì wén fù,cáo yòng xiāng nán lián mù guā。

dé cáo zuǒ shǒu péi yòu shǒu,yì kě chí wèi wú qín jiā。pí pá dì zi jūn duō shǎo,zhōng yǒu jǐ rén yán rú tú。

fēng xiāng dìng yí xī lóu nǚ,xié dài kě jì yáng jiā wá。dé jūn pí pá zhū xiē zi,pí pó jiù pǔ níng zú kuā。

shū shān yīn lǜ cǐ yī zhǒng,jiào fāng mǎi duàn qīng jīn chē。wáng láng wáng láng ěr mò kǔ,mái yōu guó fù rú dān shā。

tiān jì zhēn rén jì yǒu cǐ,běi chuāng zhī jiǎo shū fēng huá。

作者介绍

屈大均

明 · 1630年 - 1696年

明末清初广东番禺人,初名绍隆,字介子,号翁山。明末诸生。清初曾与魏耕等进行反清活动。后为僧,名今种,字一灵、骚馀。中年仍改儒服,用今名。足迹遍及江浙与北方各省。诗与陈恭尹、梁佩兰称岭南三家。有《翁山文外、诗外》、《广东新语》、《四朝成仁录》等。均乾隆朝严禁之书。

查看全部作品 →