竹石轩

轩居阒寂似仙坛,露叶云根近画栏。

得地数竿饶挺拔,补天五色剩馀残。

看时彩笔应堪赋,拂处瑶琴正可弹。

思笋自忻供去易,休粮谁道服来难。

王猷爱癖何曾改,米芾狂情亦未闲。

淇澳至今存节操,太湖依旧漱波澜。

秋声断续劳频听,古色摩挲发永叹。

君子文人最珍重,岁寒相托拟金兰。

拼音

xuān jū qù jì shì xiān tán,lù yè yún gēn jìn huà lán。

dé dì shù gān ráo tǐng bá,bǔ tiān wǔ sè shèng yú cán。

kàn shí cǎi bǐ yīng kān fù,fú chù yáo qín zhèng kě dàn。

sī sǔn zì xīn gōng qù yì,xiū liáng shuí dào fú lái nán。

wáng yóu ài pǐ hé céng gǎi,mǐ fèi kuáng qíng yì wèi xián。

qí ào zhì jīn cún jié cāo,tài hú yī jiù shù bō lán。

qiū shēng duàn xù láo pín tīng,gǔ sè mó sā fā yǒng tàn。

jūn zi wén rén zuì zhēn zhòng,suì hán xiāng tuō nǐ jīn lán。

作者介绍

徐庸

明 · ? - ?

查看全部作品 →