学士柏

我行树阴日千匝,雨叶风枝自萧飒。

惟有诸生识我情,傍人不解空嘲狎。

我见先生种树年,我身尚短树及肩。

枝蟠江山地可缩,手斡造化天无权。

琼台翠阁何森爽,院柳庭花敢争长。

芘荫长留六月阴,盘回直与孤云上。

材堪五凤难为用,根到九泉终不枉。

零落青袍几故人,琮琤玉佩空遗响。

当时院长文安公,柯亭刘井相西东。

百年遗爱岂独此,此树欲比人中龙。

树犹如此我何似,已愧斑白非儿童。

名收榱桷有先后,寿比金石无终穷。

下堂再拜想颜色,仰面正拂长髯风。

拼音

wǒ xíng shù yīn rì qiān zā,yǔ yè fēng zhī zì xiāo sà。

wéi yǒu zhū shēng shí wǒ qíng,bàng rén bù jiě kōng cháo xiá。

wǒ jiàn xiān shēng zhǒng shù nián,wǒ shēn shàng duǎn shù jí jiān。

zhī pán jiāng shān dì kě suō,shǒu wò zào huà tiān wú quán。

qióng tái cuì gé hé sēn shuǎng,yuàn liǔ tíng huā gǎn zhēng zhǎng。

pí yīn zhǎng liú liù yuè yīn,pán huí zhí yǔ gū yún shàng。

cái kān wǔ fèng nán wèi yòng,gēn dào jiǔ quán zhōng bù wǎng。

líng luò qīng páo jǐ gù rén,cóng chēng yù pèi kōng yí xiǎng。

dāng shí yuàn zhǎng wén ān gōng,kē tíng liú jǐng xiāng xī dōng。

bǎi nián yí ài qǐ dú cǐ,cǐ shù yù bǐ rén zhōng lóng。

shù yóu rú cǐ wǒ hé shì,yǐ kuì bān bái fēi ér tóng。

míng shōu cuī jué yǒu xiān hòu,shòu bǐ jīn shí wú zhōng qióng。

xià táng zài bài xiǎng yán sè,yǎng miàn zhèng fú zhǎng rán fēng。

作者介绍

李东阳

明 · 1447年 - 1516年

李东阳,字宾之,号西涯。祖籍湖广长沙府茶陵,因家族世代为行伍出身,入京师戍守,属金吾左卫籍。李东阳八岁时以神童入顺天府学,天顺六年中举,天顺八年举二甲进士第一,授庶吉士,官编修,累迁侍讲学士,充东宫讲官,弘治八年以礼部右侍郎、侍读学士入直文渊阁,预机务。立朝五十年,柄国十八载,清节不渝。官至特进、光禄大夫、左柱国、少师兼太子太师、吏部尚书、华盖殿大学士。死后赠太师,谥文正。

查看全部作品 →