徐州洪苏墨亭书坡老石刻后

我昔彭城初泊舟,岸行百步观洪流。

手披荒藓看古石,上有坡翁旧时刻。

沙冲水啮四百年,字画半灭风神全。

我行见此三叹息,此物乃在风尘间。

冬曹尹君真好事,自扫巉岩凿苍翠。

山灵助喜河伯愁,白日骊珠照平地。

孤亭素壁高巃嵷,登堂见字如见翁。

山人在前僧在后,尚忆扁舟游月中。

崖端刻颂唐宗业,水底沉碑杜预功。

直将谈笑为故事,似与百战争豪雄。

高才直节古今少,片石价比千金同。

由来一代不几见,况我异世怀高踪。

凭君一拓数千本,遍使四海扬清风。

拼音

wǒ xī péng chéng chū pō zhōu,àn xíng bǎi bù guān hóng liú。

shǒu pī huāng xiǎn kàn gǔ shí,shàng yǒu pō wēng jiù shí kè。

shā chōng shuǐ niè sì bǎi nián,zì huà bàn miè fēng shén quán。

wǒ xíng jiàn cǐ sān tàn xī,cǐ wù nǎi zài fēng chén jiān。

dōng cáo yǐn jūn zhēn hǎo shì,zì sǎo chán yán záo cāng cuì。

shān líng zhù xǐ hé bó chóu,bái rì lí zhū zhào píng dì。

gū tíng sù bì gāo lóng sǒng,dēng táng jiàn zì rú jiàn wēng。

shān rén zài qián sēng zài hòu,shàng yì biǎn zhōu yóu yuè zhōng。

yá duān kè sòng táng zōng yè,shuǐ dǐ chén bēi dù yù gōng。

zhí jiāng tán xiào wèi gù shì,shì yǔ bǎi zhàn zhēng háo xióng。

gāo cái zhí jié gǔ jīn shǎo,piàn shí jià bǐ qiān jīn tóng。

yóu lái yī dài bù jǐ jiàn,kuàng wǒ yì shì huái gāo zōng。

píng jūn yī tuò shù qiān běn,biàn shǐ sì hǎi yáng qīng fēng。

作者介绍

李东阳

明 · 1447年 - 1516年

李东阳,字宾之,号西涯。祖籍湖广长沙府茶陵,因家族世代为行伍出身,入京师戍守,属金吾左卫籍。李东阳八岁时以神童入顺天府学,天顺六年中举,天顺八年举二甲进士第一,授庶吉士,官编修,累迁侍讲学士,充东宫讲官,弘治八年以礼部右侍郎、侍读学士入直文渊阁,预机务。立朝五十年,柄国十八载,清节不渝。官至特进、光禄大夫、左柱国、少师兼太子太师、吏部尚书、华盖殿大学士。死后赠太师,谥文正。

查看全部作品 →