恭上太宰杨公晋秩太保诵德述怀四十六韵

哲后承昌纪,明廷有至人。

岩居徵梦说,岳降会生申。

间气钟全畀,雄才迥绝伦。

文章班马富,学术孟颜醇。

冰蹑青云上,骞飞要路津。

直声驰琐闼,正气动枫宸。

节钺临幽蓟,旌旗卷晋秦。

黄沙沉羽檄,青海净风尘。

爰自登台省,寻应秉国钧。

潘舆缘奉母,莱彩若终身。

高卧东山曲,归来北海滨。

苍生凝望久,丹扆注情频。

台鼎需贤佐,岩廊倚重臣。

三铨膺圣眷,一德协皇仁。

密勿忠为辅,赓歌道作邻。

持衡悬冰鉴,曳履上星辰。

亭毒中枢正,璇玑四序匀。

庙谟升翊亮,方夏荷陶甄。

引手劳援溺,推心亟起屯。

江河沾沃润,岱华挹嶙峋。

裴度勋名籍,山公雅望真。

谦虚时吐握,识拔尽沉沦。

断断疑无技,休休实可亲。

帝心常简在,君子尽经纶。

片善罔攸伏,微言得具陈。

委珠冰蘖厉,牧马素丝贫。

汉室综名日,虞廷奏绩晨。

声光垂琬珽,图画上麒麟。

太保承嘉命,彤弓锡上宾。

腰横苍玉重,身著锦袍新。

赐予恩深海,光华色映旻。

鸿名流凤藻,蟒绂灿龙鳞。

七帙匡时切,三朝报主纯。

炼形人侣鹤,忧国鬓如银。

笑傲安期枣,逍遥壮叟椿。

冈陵盘鼎轴,霜雪保松筠。

潞国今重睹,汾阳可并论。

螽斯还揖揖,麟趾嗣振振。

桂发燕山色,桃舒鲍岭春。

欢声腾海宇,盛事动朝绅。

天上六符正,人间五福臻。

最怜樗散士,叨荷茹茅伦。

窥豹曾何识,雕虫只自嗔。

骏惭燕市价,腊混楚人珍。

黍谷恩方暖,灵蛇报未伸。

愿言歌湛露,千载和烝民。

拼音

zhé hòu chéng chāng jì,míng tíng yǒu zhì rén。

yán jū zhēng mèng shuō,yuè jiàng huì shēng shēn。

jiān qì zhōng quán bì,xióng cái jiǒng jué lún。

wén zhāng bān mǎ fù,xué shù mèng yán chún。

bīng niè qīng yún shàng,qiān fēi yào lù jīn。

zhí shēng chí suǒ tà,zhèng qì dòng fēng chén。

jié yuè lín yōu jì,jīng qí juǎn jìn qín。

huáng shā chén yǔ xí,qīng hǎi jìng fēng chén。

yuán zì dēng tái shěng,xún yīng bǐng guó jūn。

pān yú yuán fèng mǔ,lái cǎi ruò zhōng shēn。

gāo wò dōng shān qū,guī lái běi hǎi bīn。

cāng shēng níng wàng jiǔ,dān yǐ zhù qíng pín。

tái dǐng xū xián zuǒ,yán láng yǐ zhòng chén。

sān quán yīng shèng juàn,yī dé xié huáng rén。

mì wù zhōng wèi fǔ,gēng gē dào zuò lín。

chí héng xuán bīng jiàn,yè lǚ shàng xīng chén。

tíng dú zhōng shū zhèng,xuán jī sì xù yún。

miào mó shēng yì liàng,fāng xià hé táo zhēn。

yǐn shǒu láo yuán nì,tuī xīn jí qǐ tún。

jiāng hé zhān wò rùn,dài huá yì lín xún。

péi dù xūn míng jí,shān gōng yǎ wàng zhēn。

qiān xū shí tǔ wò,shí bá jǐn chén lún。

duàn duàn yí wú jì,xiū xiū shí kě qīn。

dì xīn cháng jiǎn zài,jūn zi jǐn jīng lún。

piàn shàn wǎng yōu fú,wēi yán dé jù chén。

wěi zhū bīng niè lì,mù mǎ sù sī pín。

hàn shì zōng míng rì,yú tíng zòu jì chén。

shēng guāng chuí wǎn tǐng,tú huà shàng qí lín。

tài bǎo chéng jiā mìng,tóng gōng xī shàng bīn。

yāo héng cāng yù zhòng,shēn zhù jǐn páo xīn。

cì yǔ ēn shēn hǎi,guāng huá sè yìng mín。

hóng míng liú fèng zǎo,mǎng fú càn lóng lín。

qī zhì kuāng shí qiè,sān cháo bào zhǔ chún。

liàn xíng rén lǚ hè,yōu guó bìn rú yín。

xiào ào ān qī zǎo,xiāo yáo zhuàng sǒu chūn。

gāng líng pán dǐng zhóu,shuāng xuě bǎo sōng yún。

lù guó jīn zhòng dǔ,fén yáng kě bìng lùn。

zhōng sī hái yī yī,lín zhǐ sì zhèn zhèn。

guì fā yàn shān sè,táo shū bào lǐng chūn。

huān shēng téng hǎi yǔ,shèng shì dòng cháo shēn。

tiān shàng liù fú zhèng,rén jiān wǔ fú zhēn。

zuì lián chū sàn shì,dāo hé rú máo lún。

kuī bào céng hé shí,diāo chóng zhǐ zì chēn。

jùn cán yàn shì jià,là hùn chǔ rén zhēn。

shǔ gǔ ēn fāng nuǎn,líng shé bào wèi shēn。

yuàn yán gē zhàn lù,qiān zài hé zhēng mín。

作者介绍

王弘诲

明 · 1542年 - ?

明广东琼州定安人,字少传,号忠铭。嘉靖四十四年进士。选庶吉士,官至南京礼部尚书。初释褐,值海瑞廷杖下诏狱,力调护之。张居正当国,作《火树篇》、《春雪歌》以讽。有《天池草》、《尚友堂稿》。

查看全部作品 →