九日同王慎斋馆丈游泛

客里重阳至,尊前旧侣同。

回波侵岸柳,晚照映江枫。

荡桨随鸥鹭,飞帆接雁鸿。

十年一把臂,竟日两回瞳。

离合论心外,浮沉笑口中。

何人堪倒屣,而我自书空。

流水知音在,阳春和句工。

风云思宦达,辙迹叹途穷。

老惜悲秋态,怀深报国衷。

壮心徒耿耿,短发已蒙蒙。

绿蚁澄秋色,黄花艳晚丛。

巾疑元亮日,帽想孟嘉风。

去矣怜王粲,行边别孔融。

礼甘衰力就,情喜故交通。

兰泽过渔父,萸囊系汉童。

骚人怜蓟北,游子指江东。

湖海凭看剑,乾坤任转蓬。

豪吟矜杜甫,洒泪陋齐公。

雾晓筵初接,宵长曲未终。

何能穷别绪,且自息微躬。

后会知仍健,当筵气正雄。

拼音

kè lǐ zhòng yáng zhì,zūn qián jiù lǚ tóng。

huí bō qīn àn liǔ,wǎn zhào yìng jiāng fēng。

dàng jiǎng suí ōu lù,fēi fān jiē yàn hóng。

shí nián yī bǎ bì,jìng rì liǎng huí tóng。

lí hé lùn xīn wài,fú chén xiào kǒu zhōng。

hé rén kān dào xǐ,ér wǒ zì shū kōng。

liú shuǐ zhī yīn zài,yáng chūn hé jù gōng。

fēng yún sī huàn dá,zhé jì tàn tú qióng。

lǎo xī bēi qiū tài,huái shēn bào guó zhōng。

zhuàng xīn tú gěng gěng,duǎn fā yǐ méng méng。

lǜ yǐ chéng qiū sè,huáng huā yàn wǎn cóng。

jīn yí yuán liàng rì,mào xiǎng mèng jiā fēng。

qù yǐ lián wáng càn,xíng biān bié kǒng róng。

lǐ gān shuāi lì jiù,qíng xǐ gù jiāo tōng。

lán zé guò yú fù,yú náng xì hàn tóng。

sāo rén lián jì běi,yóu zi zhǐ jiāng dōng。

hú hǎi píng kàn jiàn,qián kūn rèn zhuǎn péng。

háo yín jīn dù fǔ,sǎ lèi lòu qí gōng。

wù xiǎo yán chū jiē,xiāo zhǎng qū wèi zhōng。

hé néng qióng bié xù,qiě zì xī wēi gōng。

hòu huì zhī réng jiàn,dāng yán qì zhèng xióng。

作者介绍

王弘诲

明 · 1542年 - ?

明广东琼州定安人,字少传,号忠铭。嘉靖四十四年进士。选庶吉士,官至南京礼部尚书。初释褐,值海瑞廷杖下诏狱,力调护之。张居正当国,作《火树篇》、《春雪歌》以讽。有《天池草》、《尚友堂稿》。

查看全部作品 →