槐楼歌

层楼高傍禁城峙,蓬莱咫尺花如绮。

古槐倒影垂虚堂,翠盖繁阴乱旖旎。

自公多暇日登临,寒色葱茏荫图史。

倚槛虬枝低属肩,隔窗鸟语喧过耳。

兴来浩气倚云空,笔端错落惊风起。

缥缈春浮汉署烟,微茫夜拂天河水。

有时宾客四座盈,恍疑桂宫集仙子。

琼枝摇月酒尊移,玉树凌风歌扇举。

清秋庭砌几飘金,归雁纷纷落叶里。

此时越客正思乡,极目天涯人万里。

雪中词客赋梁园,天女飞花落吾几。

柳絮还从枝上窥,瑶台细向檐边指。

个中真意已忘言,潇洒清幽更谁比。

意气不减元龙时,风流似入辟雍市。

却忆三槐旧有堂,世家乔木尚未已。

天道悠悠那可期,当年手植今堪拟。

拼音

céng lóu gāo bàng jìn chéng zhì,péng lái zhǐ chǐ huā rú qǐ。

gǔ huái dào yǐng chuí xū táng,cuì gài fán yīn luàn yǐ nǐ。

zì gōng duō xiá rì dēng lín,hán sè cōng lóng yīn tú shǐ。

yǐ kǎn qiú zhī dī shǔ jiān,gé chuāng niǎo yǔ xuān guò ěr。

xīng lái hào qì yǐ yún kōng,bǐ duān cuò luò jīng fēng qǐ。

piāo miǎo chūn fú hàn shǔ yān,wēi máng yè fú tiān hé shuǐ。

yǒu shí bīn kè sì zuò yíng,huǎng yí guì gōng jí xiān zi。

qióng zhī yáo yuè jiǔ zūn yí,yù shù líng fēng gē shàn jǔ。

qīng qiū tíng qì jǐ piāo jīn,guī yàn fēn fēn luò yè lǐ。

cǐ shí yuè kè zhèng sī xiāng,jí mù tiān yá rén wàn lǐ。

xuě zhōng cí kè fù liáng yuán,tiān nǚ fēi huā luò wú jǐ。

liǔ xù hái cóng zhī shàng kuī,yáo tái xì xiàng yán biān zhǐ。

gè zhōng zhēn yì yǐ wàng yán,xiāo sǎ qīng yōu gèng shuí bǐ。

yì qì bù jiǎn yuán lóng shí,fēng liú shì rù pì yōng shì。

què yì sān huái jiù yǒu táng,shì jiā qiáo mù shàng wèi yǐ。

tiān dào yōu yōu nà kě qī,dāng nián shǒu zhí jīn kān nǐ。

作者介绍

王弘诲

明 · 1542年 - ?

明广东琼州定安人,字少传,号忠铭。嘉靖四十四年进士。选庶吉士,官至南京礼部尚书。初释褐,值海瑞廷杖下诏狱,力调护之。张居正当国,作《火树篇》、《春雪歌》以讽。有《天池草》、《尚友堂稿》。

查看全部作品 →