题王孟端画竹

王郎昔年爱画竹,兴至不须求者促。

清湘淇澳入壮怀,白昼云雷起平陆。

鹓鸾冥冥晓垂翅,佩玦落落锵鸣玉。

建章朝回凤池静,几掷霜毫自扪腹。

只今此图尤绝奇,萧然独立清秋姿。

长江水深沧溟阔,几时斫得珊瑚枝。

绿窗坐对清昼迟,凉风吹香入砚池。

乃知好手不可得,凡画纷纷徒尔为。

拼音

wáng láng xī nián ài huà zhú,xīng zhì bù xū qiú zhě cù。

qīng xiāng qí ào rù zhuàng huái,bái zhòu yún léi qǐ píng lù。

yuān luán míng míng xiǎo chuí chì,pèi jué luò luò qiāng míng yù。

jiàn zhāng cháo huí fèng chí jìng,jǐ zhì shuāng háo zì mén fù。

zhǐ jīn cǐ tú yóu jué qí,xiāo rán dú lì qīng qiū zī。

zhǎng jiāng shuǐ shēn cāng míng kuò,jǐ shí zhuó dé shān hú zhī。

lǜ chuāng zuò duì qīng zhòu chí,liáng fēng chuī xiāng rù yàn chí。

nǎi zhī hǎo shǒu bù kě dé,fán huà fēn fēn tú ěr wèi。

作者介绍

王洪

明 · 1379年 - 1420年

明浙江钱塘人,字希范,号毅斋。少年时才思颖发,洪武二十九年成进士,年仅十八。永乐初入翰林为检讨,与修《大典》。帝颁佛曲于塞外,逡巡不应诏为文,受排挤,不复进用。与当时王称、王恭、王褒称词林四王,均有才名。

查看全部作品 →