题梅花次沈士廉韵

雪山粘天粲朝阳,霜气压人千尺强。

玉虬峥嵘奋头角,挽却元气回玄方。

明珠颔下十万斛,一一照地生辉光。

常从宓妃浴水滨,痴松瘦竹宁与邻。

天然风骨自超绝,岂假粉黛添精神。

春风东来浩无涯,一夜影落仙人家。

浮花浪蕊总粗俗,游蜂狂蝶徒纷哗。

高标自信非哙伍,凌历风霜岂云苦。

莫惊枝出万重云,自有根盘千尺土。

仙人劝我春满杯,醉肘似被霜娥推。

璚瑶满地拾不起,一片霜月寒争辉。

花边时有孤鹤鸣,罗浮姑射空驰情。

南楼酒醒夜初静,一曲阳春动清兴。

拼音

xuě shān zhān tiān càn cháo yáng,shuāng qì yā rén qiān chǐ qiáng。

yù qiú zhēng róng fèn tóu jiǎo,wǎn què yuán qì huí xuán fāng。

míng zhū hàn xià shí wàn hú,yī yī zhào dì shēng huī guāng。

cháng cóng mì fēi yù shuǐ bīn,chī sōng shòu zhú níng yǔ lín。

tiān rán fēng gǔ zì chāo jué,qǐ jiǎ fěn dài tiān jīng shén。

chūn fēng dōng lái hào wú yá,yī yè yǐng luò xiān rén jiā。

fú huā làng ruǐ zǒng cū sú,yóu fēng kuáng dié tú fēn huā。

gāo biāo zì xìn fēi kuài wǔ,líng lì fēng shuāng qǐ yún kǔ。

mò jīng zhī chū wàn zhòng yún,zì yǒu gēn pán qiān chǐ tǔ。

xiān rén quàn wǒ chūn mǎn bēi,zuì zhǒu shì bèi shuāng é tuī。

qióng yáo mǎn dì shí bù qǐ,yī piàn shuāng yuè hán zhēng huī。

huā biān shí yǒu gū hè míng,luó fú gū shè kōng chí qíng。

nán lóu jiǔ xǐng yè chū jìng,yī qū yáng chūn dòng qīng xīng。

作者介绍

王洪

明 · 1379年 - 1420年

明浙江钱塘人,字希范,号毅斋。少年时才思颖发,洪武二十九年成进士,年仅十八。永乐初入翰林为检讨,与修《大典》。帝颁佛曲于塞外,逡巡不应诏为文,受排挤,不复进用。与当时王称、王恭、王褒称词林四王,均有才名。

查看全部作品 →