吕仙亭

道人高坐朗吟亭,古迹因知此地灵。

剑气飞来湘水白,笛声吹入楚山青。

阶前丹枣何年熟,枕上黄粱几日醒。

快我登临尘事隔,摩挲苍藓读碑铭。

拼音

dào rén gāo zuò lǎng yín tíng,gǔ jì yīn zhī cǐ dì líng。

jiàn qì fēi lái xiāng shuǐ bái,dí shēng chuī rù chǔ shān qīng。

jiē qián dān zǎo hé nián shú,zhěn shàng huáng liáng jǐ rì xǐng。

kuài wǒ dēng lín chén shì gé,mó sā cāng xiǎn dú bēi míng。

作者介绍

管讷

明 · ? - ?

明松江府华亭人,字时敏。少即能诗。洪武中征拜楚王府纪善,迁左长史,事王二十余年,以忠谨闻。年七十余致仕,楚王请留居武昌,禄养终身。有《蚓窍集》。

查看全部作品 →