赠方西樵

含灵配高厚,万物长以治。

感应谅斯存,此身讵能离。

迂生罔所测,玄言泪其机。

龌龊纡杖履,蹇傲栖岩扉。

擎拳守木偶,浮诞如狂痴。

岂知大化下,阴阳无停期。

寂感理固然,空幻靡所依。

吾观千载下,此道多阇梨。

拼音

hán líng pèi gāo hòu,wàn wù zhǎng yǐ zhì。

gǎn yīng liàng sī cún,cǐ shēn jù néng lí。

yū shēng wǎng suǒ cè,xuán yán lèi qí jī。

wò chuò yū zhàng lǚ,jiǎn ào qī yán fēi。

qíng quán shǒu mù ǒu,fú dàn rú kuáng chī。

qǐ zhī dà huà xià,yīn yáng wú tíng qī。

jì gǎn lǐ gù rán,kōng huàn mí suǒ yī。

wú guān qiān zài xià,cǐ dào duō dū lí。

作者介绍

王渐逵

明 · 1498年 - 1559年

明广东番禺人,字用仪,一字鸿山,号青萝子、大隐山人。正德十二年进士,官刑部主事。以养母请告,家居十余年,后至广州,适有诏,养病逾三年者不复叙用。乃赴会稽,谒王阳明墓,与其门人讲学。久之乃归。后复被荐入京,言事不报,复乞归。嘉靖三十七年十二月卒。有《青萝文集》。

查看全部作品 →