赠赵生文博西还

昔我占科名,所学惭未充。

一朝拜官爵,谬厕词林中。

吾子雁门俊,鼓箧游泮宫。

不辞负笈劳,千里来相从。

自视尚昏昏,何以启子蒙。

嘉子志勤笃,馆置幽轩东。

篝灯诵经史,午夜声沨沨。

问辩恣研讨,物理靡不穷。

操觚事修辞,吐语超凡庸。

磨瑕刮其垢,文藻尤舂容。

由子性明朗,有若金在镕。

荏苒经二霜,所得亦已丰。

矫首怀故都,归思何匆匆。

再拜别我去,严城动晨钟。

时当秋气凉,一叶飘井桐。

到家展省馀,事业宜专攻。

况子宰臣后,乡里称儒宗。

宾兴谅不远,高折丹桂丛。

偕计上春官,朝端会重逢。

黾勉崇令德,庶俾声光隆。

拼音

xī wǒ zhàn kē míng,suǒ xué cán wèi chōng。

yī cháo bài guān jué,miù cè cí lín zhōng。

wú zi yàn mén jùn,gǔ qiè yóu pàn gōng。

bù cí fù jí láo,qiān lǐ lái xiāng cóng。

zì shì shàng hūn hūn,hé yǐ qǐ zi méng。

jiā zi zhì qín dǔ,guǎn zhì yōu xuān dōng。

gōu dēng sòng jīng shǐ,wǔ yè shēng fēng fēng。

wèn biàn zì yán tǎo,wù lǐ mí bù qióng。

cāo gū shì xiū cí,tǔ yǔ chāo fán yōng。

mó xiá guā qí gòu,wén zǎo yóu chōng róng。

yóu zi xìng míng lǎng,yǒu ruò jīn zài róng。

rěn rǎn jīng èr shuāng,suǒ dé yì yǐ fēng。

jiǎo shǒu huái gù dōu,guī sī hé cōng cōng。

zài bài bié wǒ qù,yán chéng dòng chén zhōng。

shí dāng qiū qì liáng,yī yè piāo jǐng tóng。

dào jiā zhǎn shěng yú,shì yè yí zhuān gōng。

kuàng zi zǎi chén hòu,xiāng lǐ chēng rú zōng。

bīn xīng liàng bù yuǎn,gāo zhé dān guì cóng。

xié jì shàng chūn guān,cháo duān huì zhòng féng。

mǐn miǎn chóng lìng dé,shù bǐ shēng guāng lóng。

作者介绍

倪谦

明 · 1415年 - 1479年

明应天府上元人,字克让,号静存。正统四年进士。授编修,曾出使朝鲜。天顺初,累迁至学士,侍太子于春宫。后主顺天乡试,因黜权贵之子,被构罪戍边。成化初,复职,官至南京礼部尚书。卒谥文僖。有《朝鲜纪事》、《辽海编》、《倪文僖集》。

查看全部作品 →