题竹石山鸟

楚江暮雨迷苍梧,淋漓绿玉烟模糊。

巢深何处宿鸾凤,声断不闻啼鹧鸪。

一竿湿重欹疏翠,山骨巉岩露鳌背。

孤仓特立此栖身,何异幽人独沉晦。

昂头缄啑常忍饥,羽毛应待朝阳晞。

明看旭日放新霁,一任长空万里飞。

拼音

chǔ jiāng mù yǔ mí cāng wú,lín lí lǜ yù yān mó hú。

cháo shēn hé chù sù luán fèng,shēng duàn bù wén tí zhè gū。

yī gān shī zhòng yī shū cuì,shān gǔ chán yán lù áo bèi。

gū cāng tè lì cǐ qī shēn,hé yì yōu rén dú chén huì。

áng tóu jiān shà cháng rěn jī,yǔ máo yīng dài cháo yáng xī。

míng kàn xù rì fàng xīn jì,yī rèn zhǎng kōng wàn lǐ fēi。

作者介绍

倪谦

明 · 1415年 - 1479年

明应天府上元人,字克让,号静存。正统四年进士。授编修,曾出使朝鲜。天顺初,累迁至学士,侍太子于春宫。后主顺天乡试,因黜权贵之子,被构罪戍边。成化初,复职,官至南京礼部尚书。卒谥文僖。有《朝鲜纪事》、《辽海编》、《倪文僖集》。

查看全部作品 →