题赤壁图为钱景和赋

坡仙豪气隘八荒,絷羁天脱神龙骧。

思如百川赴东海,嬉笑怒骂皆文章。

天门萋菲多鬼蜮,放浪远投云水乡。

江山如此良不恶,况有赤壁临沧浪。

天存此景似相待,新秋灏气传清商。

老仙载酒赤壁下,烟波万顷一苇航。

是时东山月始出,浩歌棹雪迎流光。

清风徐来水波静,毛骨飒爽生微凉。

凭虚浩浩不知止,空明坐击淩苍茫。

水天一色粲星斗,恍若有路通银潢。

座中何人吹紫玉,呜呜怨泣孤舟孀。

倚歌相和豁襟抱,拊景慷慨悲兴亡。

山川千古留霸迹,东望夏口西武昌。

昔当曹瞒顺流下,舳舻千里旌旗扬。

临江洒酒气何壮,傲睨已灭孙吴疆。

东风一炬悉灰烬,庙算岂料输周郎。

只今英雄果何在,惟剩山色摩青苍。

寓形宇内海一粟,日月苦短江流长。

游挟飞仙不可得,有酒且共浇诗肠。

江风山月不须买,匏尊相属乐未央。

洗盏更酌醒复醉,枕罍颓卧夫何妨。

后此时维冬十月,重继斯游从雪堂。

仙魂化去邈千载,独遗二赋铿琳琅。

我曾奉使向荆楚,扁舟载月经蕲黄。

醉呼坡仙酹赤壁,招魂拟欲凭巫阳。

横江尚见旧孤鹤,掠舟西去蹁玄裳。

愧无词赋续高兴,梦想风流今几霜。

良工意匠有深趣,笔妙不让顾长康。

平生于公想兴慕,爱貌此景归毫芒。

一朝眼底且惊见,仿佛坐我尊俎傍。

始知人生贵适意,何用屑屑嗟行藏。

拼音

pō xiān háo qì ài bā huāng,zhí jī tiān tuō shén lóng xiāng。

sī rú bǎi chuān fù dōng hǎi,xī xiào nù mà jiē wén zhāng。

tiān mén qī fēi duō guǐ yù,fàng làng yuǎn tóu yún shuǐ xiāng。

jiāng shān rú cǐ liáng bù è,kuàng yǒu chì bì lín cāng làng。

tiān cún cǐ jǐng shì xiāng dài,xīn qiū hào qì chuán qīng shāng。

lǎo xiān zài jiǔ chì bì xià,yān bō wàn qǐng yī wěi háng。

shì shí dōng shān yuè shǐ chū,hào gē zhào xuě yíng liú guāng。

qīng fēng xú lái shuǐ bō jìng,máo gǔ sà shuǎng shēng wēi liáng。

píng xū hào hào bù zhī zhǐ,kōng míng zuò jī líng cāng máng。

shuǐ tiān yī sè càn xīng dòu,huǎng ruò yǒu lù tōng yín huáng。

zuò zhōng hé rén chuī zǐ yù,wū wū yuàn qì gū zhōu shuāng。

yǐ gē xiāng hé huō jīn bào,fǔ jǐng kāng kǎi bēi xīng wáng。

shān chuān qiān gǔ liú bà jì,dōng wàng xià kǒu xī wǔ chāng。

xī dāng cáo mán shùn liú xià,zhú lú qiān lǐ jīng qí yáng。

lín jiāng sǎ jiǔ qì hé zhuàng,ào nì yǐ miè sūn wú jiāng。

dōng fēng yī jù xī huī jìn,miào suàn qǐ liào shū zhōu láng。

zhǐ jīn yīng xióng guǒ hé zài,wéi shèng shān sè mó qīng cāng。

yù xíng yǔ nèi hǎi yī sù,rì yuè kǔ duǎn jiāng liú zhǎng。

yóu xié fēi xiān bù kě dé,yǒu jiǔ qiě gòng jiāo shī cháng。

jiāng fēng shān yuè bù xū mǎi,páo zūn xiāng shǔ lè wèi yāng。

xǐ zhǎn gèng zhuó xǐng fù zuì,zhěn léi tuí wò fū hé fáng。

hòu cǐ shí wéi dōng shí yuè,zhòng jì sī yóu cóng xuě táng。

xiān hún huà qù miǎo qiān zài,dú yí èr fù kēng lín láng。

wǒ céng fèng shǐ xiàng jīng chǔ,biǎn zhōu zài yuè jīng qí huáng。

zuì hū pō xiān lèi chì bì,zhāo hún nǐ yù píng wū yáng。

héng jiāng shàng jiàn jiù gū hè,lüè zhōu xī qù pián xuán shang。

kuì wú cí fù xù gāo xīng,mèng xiǎng fēng liú jīn jǐ shuāng。

liáng gōng yì jiàng yǒu shēn qù,bǐ miào bù ràng gù zhǎng kāng。

píng shēng yú gōng xiǎng xīng mù,ài mào cǐ jǐng guī háo máng。

yī cháo yǎn dǐ qiě jīng jiàn,fǎng fú zuò wǒ zūn zǔ bàng。

shǐ zhī rén shēng guì shì yì,hé yòng xiè xiè jiē xíng cáng。

作者介绍

倪谦

明 · 1415年 - 1479年

明应天府上元人,字克让,号静存。正统四年进士。授编修,曾出使朝鲜。天顺初,累迁至学士,侍太子于春宫。后主顺天乡试,因黜权贵之子,被构罪戍边。成化初,复职,官至南京礼部尚书。卒谥文僖。有《朝鲜纪事》、《辽海编》、《倪文僖集》。

查看全部作品 →