髹几

髹几承恩赐,书堂便老臣。

始知离荫室,终得近华茵。

简牍从多积,尊彝可间陈。

色侵书叶冷,光映墨花新。

坐次移来稳,吟边倚处频。

芸香微隐雾,梅影暗横春。

赤舄应难儗,乌皮讵可伦。

量心知并洁,鉴貌信能真。

独对怀殊遇,相依愧此身。

赋成青玉案,欲报谅何因。

拼音

xiū jǐ chéng ēn cì,shū táng biàn lǎo chén。

shǐ zhī lí yīn shì,zhōng dé jìn huá yīn。

jiǎn dú cóng duō jī,zūn yí kě jiān chén。

sè qīn shū yè lěng,guāng yìng mò huā xīn。

zuò cì yí lái wěn,yín biān yǐ chù pín。

yún xiāng wēi yǐn wù,méi yǐng àn héng chūn。

chì xì yīng nán nǐ,wū pí jù kě lún。

liàng xīn zhī bìng jié,jiàn mào xìn néng zhēn。

dú duì huái shū yù,xiāng yī kuì cǐ shēn。

fù chéng qīng yù àn,yù bào liàng hé yīn。

作者介绍

管讷

明 · ? - ?

明松江府华亭人,字时敏。少即能诗。洪武中征拜楚王府纪善,迁左长史,事王二十余年,以忠谨闻。年七十余致仕,楚王请留居武昌,禄养终身。有《蚓窍集》。

查看全部作品 →