虞美人

营门飒飒惊风雨,一片楚歌中夜起。

拔山力尽霸业空,八千子弟淮河水。

腰间宝剑无精光,神龙变作魑魅语。

美人宛转其奈何,啼痕尽染征袍紫。

请从剑下化香魂,花枝肯傍秋风主。

妾心不作青山云,妾身甘作青山土。

君王若肯报妾身,重向江东整师旅。

拼音

yíng mén sà sà jīng fēng yǔ,yī piàn chǔ gē zhōng yè qǐ。

bá shān lì jǐn bà yè kōng,bā qiān zi dì huái hé shuǐ。

yāo jiān bǎo jiàn wú jīng guāng,shén lóng biàn zuò chī mèi yǔ。

měi rén wǎn zhuǎn qí nài hé,tí hén jǐn rǎn zhēng páo zǐ。

qǐng cóng jiàn xià huà xiāng hún,huā zhī kěn bàng qiū fēng zhǔ。

qiè xīn bù zuò qīng shān yún,qiè shēn gān zuò qīng shān tǔ。

jūn wáng ruò kěn bào qiè shēn,zhòng xiàng jiāng dōng zhěng shī lǚ。

作者介绍

吴鼎芳

明 · 1582年 - 1636年

明苏州府吴县洞庭山人,字凝父。为诗萧闲简远,有出尘之致。与乌程范汭有《披襟倡和集》。年四十剃度为僧,名大香,号唵。有《云外集》。

查看全部作品 →